Lực Hút Nam Châm

Chương 5: Ân Ái Là Gì?

     Nàng cứng đờ chả biết tính sao liền ôm em mình vào lòng cho nó bớt sợ! Còn Bảo Bối thì khỏi nói, nó run lập cập, tính nói gì đó cho hai hàm răng bớt va đập vào nhau nhưng đột nhiên lời tới miệng lại bị nuốt vô trong! Kết quả là im re!

     -Sao nó lại ở đây?

     -Là tôi đem nó theo!

     Trả lời bừa vậy! Hắn chau mày.

     -Chẳng phải tôi nói là không được đem theo gì sao?

     -Anh nói là không mang theo đồ đạc không cấm mang theo người thân!

     Tuyệt! Lật ngược thế cờ! Bất ngờ vì câu nói của nàng, hắn cưởi mỉm, nụ cười khó mà thấy được nếu không có cái nhìn tinh tế. Nhìn đứa trẻ trong tay nàng, hắn im lặng, suy tư đôi chút rồi gọi quản gia.

     -Ông đưa đứa bé này ra đại sảnh!

     -Vâng!

     -Không được!

     Hai chị em đồng thanh quát tướng! Hắn quay lại, lia tia nhìn sắc bén về phía nàng.

     -Gì mà không được?

     -Không được đụng đến nó!

     -Ta chỉ đưa em cô ra đại sảnh ngồi chờ chứ đã bảo làm gì nó đâu?

     Hắn đáp một cách thờ ơ. Nàng mím môi, trao Bảo Bối cho lão quản gia, trong lòng lo lắng. Bảo Bối đi rồi, nàng ngồi phịch xuống ghế, bồn chồn không yên. Hắn tiến lại phía nàng, choàng tay qua eo nàng, thấy nàng cứng đơ như củi, có chút không hài lòng.

     -Đừng có cứng nhắc! Ta ghét phải sống cùng bình hoa di động lắm!

     Nàng chỉ ngồi yên mà hắn bảo cứng nhắc! Vậy chứ “mềm dẻo” là gì?

     -Vậy tôi phải làm gì để không cứng nhắc?

     -Hôn ta đi!

     Lời đề nghị trắng trợn cực kì! Hôn? Truyền nhiễm vi rút, không, gớm lắm! Nhỡ hắn có bệnh thì sao?

     -Không được!

     -Tại sao?

     -Tôi không muốn nhiễm bệnh!

     Hắn phá lên cười! Nàng quả nhiên là ngây thơ chưa từng thấy! Đến hành động tình cảm đơn giản nhất cũng không biết! Nhìn nàng thú vị, hắn chồm người tới…

     -Không thích!

     Đẩy bờ vai mạnh mẽ của hắn ra, nàng ngã nhoài ra ghế, hắn… cái đồ bệnh hoạn!

     -Đây là hợp đồng! Em nên nhớ cho kĩ! Giờ em là của ta, phải nghe lệnh của ta, không có quyền kháng cự!

     Híc, khổ thân mình quá đi! Hắn thản nhiên hôn lên môi nàng! Nói đến hôn thì hắn hôn bao nhiêu đàn bà hắn cũng không nhớ, vì thế đối với hắn việc này nhàm chán và tầm thường! Tuy nhiên, nàng thì khác hẳn, ngây thơ, trong sáng, chẳng hề biết một chút gì về việc này, không đáp trả hắn như các phụ nữ khác thường làm! Qủa nhiên là thú vị!

     -A!

     Cái tay của hắn đi đâu vậy kìa? Cởi nút áo nàng ra, không thích nha! Nàng cũng chẳng rõ vì sao “nam nữ thọ thọ bất tương thân” nhưng cũng hiểu đôi chút về việc “thiếu thiếu cái… gì đó” trên người là hành vi… kì cục! Đẩy hắn ra! Cố lên! Dô ta! Sao mà hắn nặng kinh hoàng vậy kìa? Trời ơi, đẩy không nổi!

     Trong khi nàng đang hì hục cố đẩy hắn ra khỏi người mình thì hắn càng cảm thấy rất phấn khích! Đôi bàn tay nhỏ nhắn chống lên bộ ngực rắn chắc như đồng, những cú đẩy của nàng tạo kích thích cho hắn! Tiểu hồ ly ngây thơ! Hắn thì quá là kinh nghiệm! Để xem nào!

     -Đừng làm những chuyện vô ích nữa!

     Mồ hôi trên má nàng chảy ròng ròng! Còn hơn là làm gà quay trong bếp, má hồng lên. Nhìn thấy tình cảnh đó thật muốn ăn tươi nuốt sống nàng cho rồi! Ôm xiết nàng trong tay, hắn vuốt ve lưng nàng, qua lớp áo mỏng vẫn cảm thấy rõ làn da mềm mịn. Cắn nhẹ lên vành tai nàng, hưởng thụ mùi hương nữ tính của nàng càng làm hắn kích động dữ dội!

     -A, sao cắn tôi?

     Trong lòng hắn, nàng giãy giụa! Cái tên biến thái, muốn ăn thịt nàng hay sao chứ? Ăn thịt? Không muốn đâu!

     -Đừng mà!

     -Em im lặng đi nào!

     -Nhưng…

     Hắn càng ngày càng lấn lướt! Luồn tay qua chiếc áo sơ mi, da thịt mềm mại không tỳ vết, trắng hồng, đậu hũ thiệt là ngon! Nút áo bung hết! Chiếc váy ôm cũng bị hắn kéo xuống không thương tiếc! Nội y cũng sắp… lên đường theo! Nàng cố chặn hắn lại, nhưng hắn đúng là cáo già, cách gì cũng không ngăn được! Hắn bế nàng lên chiếc giường lớn đặt giữa phòng, nhẹ nhàng đặt xuống! Tòa thiên nhiên đẹp một cách hoang dã mở ra trước mặt hắn! Thánh cũng không nhịn được!

      -A!

     Mút nhẹ đỉnh nụ hoa hồng đào, thật ngọt, thật thơm! Nàng vặn người khó chịu, hắn muốn ăn thịt nàng thiệt sao? Giống như mấy người da đỏ? Oa oa không muốn chết mà! Vuốt ve nơi đẫy đà mềm mại, hắn hận không thể ăn sạch từ đầu tới chân của nàng! Nuốt tất cả vào bụng cho thỏa cơn đói của hắn! Còn nàng thì cực kì sợ hãi, hu hu, hắn định giết nàng!

     -Không… không muốn chết!

     -…

     -Đừng ăn thịt tôi mà!

     Đôi môi hắn khẽ nhếch! Là một nụ cười hiếm thấy của hắn! Một cô gái đến thẹn cũng không biết! Ngây thơ một cách lẳng lơ! Hay lẳng lơ một cách ngây thơ? Hắn bắt đầu cảm thấy thú vị! Qủa là một hợp đồng không tệ!

     -Im nào! Tiểu hồ ly!

     -Không phải hồ ly, a!

     Hắn tiếp tục mút một cách thèm khát và tàn bạo! Nụ hoa săn lại, càng kích thích hắn! May mà hắn chưa trút bỏ y phục, chứ không là nàng đã “lên dĩa” từ bao giờ! Vuốt ve từ cổ xuống cằm, nâng ngực nàng trong tay, kéo nhẹ nhàng đỉnh nụ hoa, tưởng chừng như khoái lạc đã nằm trong đó! Nàng thấy khó chịu kèm theo cái gì đó… khó lý giải! Hắn… nếu không ăn thịt nàng thì đang làm gì nàng? Không hiểu được hành động của hắn, nàng cứ xoay người liên tục nhưng bị bàn tay to lớn của hắn giữ chặt! Bàn tay chu du khắp nơi, tất cả là tuyệt mĩ, nàng là của hắn! Mãi mãi!

     -Đừng sợ!

     Hắn thổi một luồng hơi qua tai nàng. Lặng lẽ cởi bộ đồ tây nặng nề làm cơn nóng hừng hực trong lòng càng nóng hơn, nóng một cách bất ngờ, không thể kiềm chế! Cơ thể hắn, lực lưỡng, tuấn mĩ, một sự kết hợp hoàn hảo với gương mặt lạnh lùng, không một điểm nào có thể chê được! Hắn là một người đàn ông thành đạt, hắn muốn là có! Đàn bà đối với hắn thực ra chỉ là thứ đặt trên giường, dùng khi cần và đôi khi làm một bình hoa để ngắm! Đàn bà đến với hắn đều từng trải, gian xảo, linh hoạt trong việc hầu hắn trên giường, chỉ có nàng là khác biệt! Nàng, một chút cũng không biết, e thẹn cũng không luôn, chỉ là một đóa hoa dại vô chủ mà sao hấp dẫn, mê hoặc lòng người đến thế?

     -A!

     Nàng khẽ kêu một tiếng! Giọng nàng thanh và trong, nhẹ nhàng mà lôi cuốn, như một bữa cơm thịnh soạn dọn ra trước mặt hắn! Là lần đầu tiên, hắn sẽ khiến nàng không bao giờ quên! Ôm lấy cơ thể ngọc ngà, mềm mại, tay hắn trượt thật nhẹ nhàng lan dần xuống. Đôi chân dài trắng đầy đặn, nõn nà, khiêu gợi! Nàng quyến rũ một cách bẩm sinh sao? Nhẹ nhàng kéo một bên đùi của nàng, tách đôi chân đang khép chặt, tay hắn trượt vào nơi sâu kín, nữ tính của nàng! Chỉ để hờ hững, nàng chưa từng qua tay ai, dĩ nhiên người đầu tiên phải là hắn! Xoa nhẹ quanh nơi nhạy cảm, vuốt ve dịu dàng, hô hấp của hắn càng gấp! Nàng cảm thấy nhột kèm cái cảm giác giống lúc nãy nhưng mạnh mẽ hơn! Hắn làm cái gì vậy nhỉ? Bất ngờ hắn đảo người, thân hắn ở phía trên nàng! Chao ôi, nặng khủng khiếp!

     -Nặng quá! Xuống đi mà!

     Nàng la um sùm! Đúng là gây mất hứng, nhưng với hắn bây giờ nhất cử nhất động của nàng đều quyến rũ, mời gọi hắn! Vuốt ve đỉnh nụ hoa, hắn thì thầm vào tai nàng, giọng khàn lại vì cơn nóng hừng hực lan từ bụng:

     -Ổn thôi mà!

     Chính lúc đó hắn đi sâu vào nàng, lấp đầy tất cả! Nàng khẽ bật một tiếng kiều thanh, càng hấp dẫn hắn, càng quyến rũ hắn! Nàng và hắn bắt kịp nhau! Cả hai cùng la hét, những tiếng la hoang dã, hòa quyện, nàng và hắn cùng đưa nhau đến thiên đường!

     Sau cao trào, hắn dịu lại, vẫn ở bên trong nàng, từng cung bậc cảm xúc ngân nga trong hắn! Còn nàng thì thở dốc, không biết tại sao lúc nãy mình lại la hét, lại hòa cùng hắn? Bản năng chăng? Nhưng thật sự rất kì lạ, một cảm giác mê hoặc không thể hiểu nổi, là gì vậy nhỉ? Những khi nàng buồn vui đều có cảm xúc nhưng cảm xúc này là lần đầu tiên! Tại sao nàng lại có cảm xúc đó với hắn? Vì hắn có khả năng đặc biệt chăng? Những câu hỏi trải ra trong đầu óc của nàng, không thể lý giải! Đối với hắn chuyện này chẳng qua chỉ là nhu cầu bình thường, nên đôi lúc chính hắn lại chán nó! Nhưng khi hòa làm một với nàng dường như đó là một điều kì diệu, nàng là báu vật! Phải nắm chặt trong tay! Hắn cúi xuống hôn nàng, thật sâu, thật lâu. Vuốt ve nàng, cả người hắn có chút biến chuyển, hiếm khi hắn lên đến đỉnh điểm như thế!

     Khi cả hai sắp tiến đến những cung bậc cao nhất thì… chuông điện thoại reo! Trời đánh kẻ phá bĩnh!

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s