Tất Cả Những Gì Anh Làm, Anh Làm Vì Em!

Chương 4: Không Thể Chống Đối

     Nàng giật mình, giọng nói trầm thấp đó rất quen, là giọng của Vĩ Thiên!

     -Anh… sao lại ở đây?

     -Khách sạn của tôi, tôi không có quyền ở sao?

     Khách sạn của hắn? Chẳng lẽ…? A, nàng thiệt ngu quá! Lữ thị! Hắn chẳng là họ Lữ hay sao? Rời nàng hơn một năm mà có thể tạo dựng cơ ngơi cùng thế lực như thế này, quả thật năng lực của hắn còn hơn cả xưa, vượt ra khỏi sức tưởng tượng của nàng.

     -Anh…

     Hắn tiến đến thật gần, chiếc kính mát được hắn gỡ bỏ khỏi gương mặt hoàn mĩ. Vẫn như thế, cặp mắt âm u nay lại thêm vẻ nguy hiểm khó lường, gương mặt của hắn thêm một chút phong sương. Trong lòng nàng rộn ràng một cảm xúc khó tả như hân hoan như vui mừng. Không được! Nàng quyết không thể tha thứ cho hắn! Đêm hôm đó hắn chính thức trở thành kẻ thù của nàng và giờ cũng vậy!

     -Hữu duyên nhỉ? Không ngờ lại gặp nhau như thế này!

     Nàng bình tĩnh đứng dậy nói chuyện trực diện với hắn nhưng lại né tránh ánh mắt sắc bén đang không ngừng dò xét nàng. Hắn có phần nguy hiểm, nàng vô thức cảm nhận.

     -Cũng hay, đã lâu rồi!

     Khóe môi hắn khẽ nở một nụ cười rất thâm thúy.

     -Tôi tưởng sau đêm đó sẽ không gặp lại anh nữa!

     Giọng nàng mang theo trào phúng. Tên đê tiện dám làm chuyện nhục nhã với nàng giờ lại thản nhiên như không, đàn ông thật là vô sỉ.

     -Chẳng phải giờ ta đã gặp lại sao?

     Hắn hờ hững đáp. Hai tay khoanh lại mang vẻ tao nhã cao quý, dường như cốt cách của hắn vốn dĩ thuộc hàng quý tộc thượng lưu.

     -Anh thôi cái vẻ đó đi! Anh không cảm thấy mình là đồ vô liêm sỉ sao? Đêm đó anh làm vậy với tôi rồi bỏ đi không lời xin lỗi! Giờ lại thản nhiên như không! Anh…

     Cổ nàng bị hắn nắm chặt. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng bấu vào cổ tay hắn.

     -Anh… đồ… tôi hận anh!

     Nàng nói như thét. Đã bao nhiêu năm nàng không muốn gặp lại hắn, ngay lúc này lại càng muốn mắng chửi hắn nhiều hơn. Nàng mất tất cả bình tĩnh thường ngày trước người đàn ông này.

     -Em hận tôi?

     -Tất nhiên!

     -Không phải hôm đó em cũng rất hưởng thụ sao? Đã bao lâu rồi tôi vẫn không quên được gương mặt ửng hồng của em hôm đó.

     -Đồ bỉ ổi, đê tiện!

     Hắn cư nhiên mà chọc giận nàng. Đôi mắt thâm sâu của hắn tiến đến thật gần gương mặt đang phừng phừng lửa giận của nàng.

     -Em không thừa nhận sao?

     Khóe môi hắn nở một nụ cười tà ác.

     -Tôi sẽ bắt em phải thừa nhận!

     Hắn đè nàng xuống giường. Như chính cơ thể báo động, nàng vội vã cố thoát khỏi cánh tay gọng kìm của hắn nhưng bất lực.

     -Vô dụng thôi! Em sẽ không thể chống đối!

     -Ngươi… đê tiện! Làm như vậy mi vui lắm sao? Đồ đáng chết!

     -Đúng vậy!

     Hắn ghé sát vành tai nàng, giọng nói càng trở nên tà mị.

     -Tôi rất thích vẻ mặt của em lúc đó và muốn xem lại nó!

     Gương mặt của nàng ửng hồng, hắn dám đem cả chuyện đó ra mà nói, không biết xấu hổ sao?

     -Buông… buông ra!

     Nàng giãy giụa. Hai cổ tay bị hắn nắm chặt đặt vào khe giường. Nàng quẫy liên tục, thống khổ muốn chạy thoát. Môi hắn nở nụ cười nhạt.

     -Cơ thể em chính là câu trả lời thành thực nhất!

     Rất nhanh, y phục trên người nàng bị hắn cởi bỏ. Cả ngọc thể lộ ra trước mắt hắn như dụ hoặc kẻ săn mồi. Mặt nàng đỏ ửng khi bị hắn nhìn chăm chú. Cả cơ thể lại lần nữa phô bày trước hắn mà nàng không cách nào ngăn lại được.

     -Không! Đừng!

     Giọng nàng như khóc mà cầu xin hắn, nàng không muốn ác mộng đó lần nữa lặp lại.

     -Cầu xin sao? Nhưng tiếc là quá muộn rồi!

     Hắn tách hai chân nàng ra, cười tàn ác khi thấy nàng thống khổ nhắm mắt lại xem như phó mặc cho hắn chơi đùa.

     -Tôi… sẽ không cho anh đắc ý đâu!

     Nàng thở hổn hển, cả cơ thể run run.

     -Vậy sao? Để xem em kiên trì được bao lâu!

     Hắn cúi xuống đặt một chân nàng xuống giường, tay trái giữa lấy cổ chân bên kia của nàng, đẩy nàng vào tư thế không thể nào khép chân lại. Ngón giữa tà ác của hắn tha hồ kích thích nàng, nơi nữ tính của nàng nhanh chóng ẩm ướt.

     -Cơ thể em đang trả lời!

     Có thể nhận ra ý cười trong câu nói của hắn. Nàng ngậm chặt miệng lại, quyết không mở ra.

     Ngón cái của hắn miết nhẹ lên vùng đất sâu kín, thỏa sức mà vuốt ve để nàng chịu bao nhiêu thống khổ. Cứ thể mà vuốt ve mà kích tình khiến nàng sắp chịu hết nổi nữa rồi!

     -Đồ… vô sỉ!

     -Em sẽ hối hận đấy Hà tiểu thư!

     Hắn nhạt một ý cười chậm rãi. Cả bàn tay hắn bá đạo nắm giữ cả nơi thầm kín của nàng, những ngón tay linh hoạt mặc sức chơi đùa, trêu chọc nhụy hoa nhạy cảm.

     -A!

     Nàng không chịu được nữa mà rên rỉ. Dù cắn môi đến bật máu vậy mà nàng cũng không thể nào ngăn chính mình ngừng phản ứng trước động tác của hắn.

     -Kêu lớn thêm chút nữa, tôi thích nghe!

     -Vô sỉ!

     Nàng lớn tiếng mắng. Câu nói của hắn làm mặt nàng nóng ran, thật quá sức nhục nhã.

     -Nếu em không thích tự mình kêu, vậy để tôi giúp!

     Liền đó hắn cúi người xuống, ngón tay ma lực của hắn được thay bằng chiếc lưỡi nóng bỏng.

     -Ô… a… a! Làm ơn… a a… ngừng… ngừng lại… đi mà!

     Nàng như đê tức nước vỡ òa trước những cơn sóng tình lúc nhanh lúc chậm dâng lên trong người.

     -Đây xem như trừng phạt!

     -Tôi… không có lỗi.. a a… không có lỗi gì… với anh cả! Hơn nữa… anh… anh không có quyền… trừng phạt tôi!

     Nàng chưa nói hết câu liền bị một cơn khoái cảm chặn đứng.

     -Ô… a… anh mau thả… thả tôi ra! Đồ… đồ đê tiện!

     -Em càng nói thì càng chịu thống khổ nhiều!

     Hắn dĩ nhiên là biết nàng đang chịu những cảm giác gì liền xâm nhập vào cửa hang thầm kín của nàng. Lưỡi hắn nóng bỏng bá đạo mà tiến vào. Mật ngọt từ bên trong trào ra, hắn biết nàng đang khoái cảm cực điểm liền cố tình dừng lại. Nàng như bị kích thích không ngừng cục cựa, tựa như ham muốn cảm giác đó. Hắn đang tra tấn nàng! Một loại hình khổ sai khổ sở nhất mà nàng phải chịu!

     -Sao? Có phải đang rất muốn không?

     Giọng hắn đầy ma mị và dụ hoặc.

     -Không!

     Nàng cắn răng, quật cường mà đáp trả hắn.

     -Thật không?

     Ngón tay hắn miết nhẹ nụ hoa mẫn cảm của nàng.

     -Ô… ô…

     -Xem ra em không thành thật rồi!

     Hắn cười tà ác, ngón tay vẫn cứ cố tình vuốt ve nơi mẫn cảm. Nàng như muốn khóc, hắn tột cùng là vì sao lại muốn hành hạ nàng?

     -A… a… anh… anh… tại sao… tại sao lại làm vậy… làm vậy… với tôi?

     Cặp mắt hắn bỗng chốc trở nên âm u, tận con người đen thẳm như lóe sáng.

     -Em không cần phải biết!

     -Tôi… dĩ nhiên… muốn biết… mình vì sao… lại bị thế này…

     -Chuyện này về sau em sẽ biết thôi!

     Giọng hắn trầm hẳn rồi trở nên tà mị.

     -Nói cho tôi nghe xem cảm giác của em như thế nào?

     Mặt nàng đỏ ửng. Tức giận mà im lặng.

     -Không nói phải không? Được!

     Một lần nữa, ngón tay cũa hắn lại làm nàng khổ sở. Như trêu đùa, khiêu khích nơi nhạy cảm nhất, như bị chạm trúng hiểm địa, nàng bất lực cong người mà cầu xin:

     -Đừng mà… làm ơn dừng lại! Đừng!

     -Ô… ô… ô…

     -Nói! Có phải rất thích hay không? Nếu em không nói ra thì tôi sẽ đợi câu trả lời từ cơ thể em, em đừng quên, tôi là người rất kiên nhẫn!

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

One response »

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s