Tất Cả Những Gì Anh Làm, Anh Làm Vì Em!

Chương 6: Đường Lui Cuối Cùng

     Hắn kéo chiếc cửa xe bóng loáng, động tác mời thanh lịch như các quý ông. Nàng im lặng bước vào.

     -Lái xe!

     -Vâng!

     Chiếc xe lao đi. Hắn nhấn chiếc nút nhỏ lập tức phía trước xuất hiện một tấm kính chắn cách âm với tài xế. Nàng chột dạ, hắn muốn làm gì đây?

     -Không có gì để nói sao?

     Hắn trầm giọng, nghe rất vô can, lời nói như một câu hỏi trống không, thật trịch thượng. Đúng là thời cuộc dễ đổi thay mà, trước đây cũng là hắn mời nàng lên xe nhưng hoàn toàn hoán đổi vị trí cho nhau, nàng là chủ, là nữ hoàng, hắn rất ân cần với nàng lúc đó. Nghĩ lại nàng cười lạnh, con người ta mau quên, mau thay đổi, rốt cuộc chỉ còn nàng đau thôi.

     -Không, không còn gì để nói!

     Nàng lạnh nhạt. Còn gì giữa hắn và nàng? Là quan hệ gì bây giờ đây?

     -Có lẽ bây giờ em sẽ có chuyện để nói với tôi đấy!

     Vừa lúc hắn dứt lời đột nhiên các rèm ở cửa kính xe buông xuống hết, nhiệt độ trong xe giảm đột ngột. Nàng còn chưa kịp phản ứng thì chiếc ghế đột nhiên ngả ra sau làm nàng hốt hoảng. Hắn muốn cái gì?

     -Anh… anh định làm gì?

     Những chiếc đèn xe được bật lên làm cho thế giới bên trong xe như một căn phòng hoàn toàn cách ly với bên ngoài. Những ánh đèn vàng lung linh phản chiếu ánh mắt lo sợ của nàng. Liền đó hắn đẩy nàng ngã lên ghế, chiếc ghế tựa như giường có phủ một lớp lông thú rất êm.

     -Anh… không được! Đây là… là trên xe!

     Tình thế ám muội như vậy không khỏi khiến cho giác quan thứ sáu của nàng hoạt động đưa đến tín hiệu cảnh báo.

     -Không được sao?

     Khóe môi hắn nhếch lên tựa như châm chọc. Nàng hoảng hốt lùi lại bây giờ mới để ý thấy tất cả các cửa kính xe đã bị khóa kín, dù nàng có kêu cứu cũng chẳng ai nghe. Là hắn sắp đặt sẵn mọi chuyện chỉ còn chờ nàng vào tròng thôi.

     -Anh… anh là đồ bỉ ổi! Anh… anh không biết xấu hổ sao?

     Nàng càng thêm nắm chặt tay, trước người đàn ông từng là trợ lý đắc lực nhất này nàng đột nhiên sợ hãi dù trước đây nàng nghĩ không có bất cứ điều gì làm giảm sút sự tự tin của nàng.

     -Em có gì phải lo lắng thế?

     Hắn chồm tới ái muội nói bên vành tai nàng. Người nàng run lên từng đợt, tay chân bị hắn nắm chặt, nàng không lẽ lại một lần nữa chịu khuất nhục sao?

     -Không!

     Nàng vận toàn tực đẩy mạnh hắn cũng chỉ làm hắn hơi ngả về sau một chút. Nắm chặt áo trên ngực nàng kháng cự nhìn hắn. Chỉ thấy môi hắn hơi nhuốm một chút tiếu ý. Hắn vươn tay lấy chi phiếu đặt sẵn trên ghế xe đối diện đặt vào tay nàng. Nàng nhìn xuống, một số tiền không nhỏ. Gì đây? Dùng tiền mua nàng sao? Định biến nàng thành kĩ nữ cấp cao sao?

     “Bốp”. Nàng cầm lấy tờ chi phiếu ném thẳng vào mặt hắn cùng cái tát hết lực. Trên má hắn đỏ vết năm ngón tay của nàng.

     -Vô sỉ! Đừng nghĩ dùng tiền sẽ mua được tôi! Hạng người như anh là hạng người đáng khinh nhất!

     Hắn đưa tay nhặt tờ chi phiếu lên, không nổi giận mà còn mỉm cười.

     -Em quên sao? Số tiền này là số tiền năm đó tôi mượn của em! Không lẽ sau khi tôi ra đi, em hoàn toàn xóa sạch kí ức về tôi trong đầu em rồi?

     Hả? Số tiền đó? A, đúng rồi trước khi xảy ra chuyện đêm đó đột nhiên hắn hỏi mượn nàng. Lúc đó nàng nghĩ có lẽ là hắn cần dùng vào một việc gì đó nên có ý tặng hắn nhưng hắn kiên quyết không chịu hứa sẽ trả lại cho nàng. Nàng cũng từng nghĩ với sức của hắn sao có thể trả lại số tiền lớn như vậy, nhưng mà thật không ngờ. Dù cho gì đi nữa nàng cũng quyết không nhận lại, hắn đã trở mặt với nàng thì số tiền này có trả lại cũng đâu ích gì chứ?

     -Đúng! Tôi quên sạch rồi, quên hết rồi, tôi không cần phải nhớ về một kẻ vô sỉ như anh!

     Nàng tức giận quát. Đúng! Tại sao phải nhớ đến hắn khi hắn nhục mạ nàng, trở mặt với nàng? Đôi mày hắn hơi chau lại, nhìn thật âm u làm nàng bỗng chốc trở nên sợ hãi.

     -Không lấy?

     Giọng hắn trầm thấp đe dọa đến lạnh người, ý bất mãn. Nàng nhìn hắn tựa như lửa giận bên trong vẫn còn ngùn ngụt nhưng mà… Gương mặt hắn quả thật đẹp quá! Như được tạc từ đá cẩm thạch sắc sảo đến từng đường nét. Tại sao trước đây nàng không thấy hắn đẹp như vậy? Hay là do nàng quá quan tâm đến công việc không bao giờ để ý chung quanh? A, sao lại nghĩ đến chuyện này! Hắn là kẻ đáng ghét nhất, đáng hận nhất! Nàng không được phép dao động.

     -Không!

     Nàng kiên quyết nói dứt khoát. Tiền bạc cũng chỉ là những tờ giấy, chúng không có linh hồn, chúng tuy có thể dùng quỷ khiển ma nhưng mà chúng cũng là thứ khiến người ta tù tội, khiến người ta rơi vào tuyệt vọng và nhục nhã.

     “…”. Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười nhợt nhạt. Hắn khẽ chồm tới trước làm nàng ngã về sau, càng thêm hoảng sợ.

     -Không… không được! Anh không được… A!

     Hắn ngậm lấy vành tai nàng thỏa mãn khi nghe nàng kêu một tiếng. Tay hắn phủ lên quần áo của nàng ra ý dò xét. Nàng cố gắng chặn lại bàn tay bá đạo ấy nhưng không thể. Nàng không muốn, thực sự không muốn. Nước mắt trào ra, sao nàng lại có thể yếu mềm trước hắn? Bao nhiêu kiêu ngạo cùng lạnh lùng của nàng đột nhiên bị hắn đánh đổ.

     -Lữ… anh nói đi… phải làm sao thì anh mới buông tha cho tôi?

     Nàng bất lực nằm trong vòng tay hắn. Hắn nhìn nàng tựa như có chút u tình thương xót. Vừa lúc ấy chiếc xe ngừng lại. Hắn buông nàng ra để mặc nàng chỉnh trang y phục rồi ôm lấy thắt lưng mềm mại của nàng kéo nàng ra khỏi xe.

     Một biệt thự to lớn, xa hoa mang phong cách Trung Hoa cổ điển khá ấm áp với màu đỏ truyền thống xen với sắc nâu trầm của gỗ. Xung quanh biệt thự là một dãy những hành lang kiểu cổ. Khu vườn đặt sát mé ngoài với những khóm trúc Đài Loan ngà ngà, những chiếc lá nhỏ xinh xắn rung rinh trước cơn gió nhẹ. Nhìn quanh hầu như sẽ thấy rất nhiều hòn non bộ lớn nhỏ đủ kiểu sắp rất có ý, dường như là dựa theo phong thủy. Bên cánh cửa lớn là một dãy các vệ sĩ mặc áo vest đen, đeo mắt kính mát cùng màu đứng thành hai dãy. Khi nàng cùng hắn bước vào hai dãy người lập tức cúi chào. Cảnh này nàng từng trải qua, bất quá bây giờ chỉ là thấy lại.

     -Quản gia mau chuẩn bị bữa trưa!

     -Dạ!

     Hắn nắm tay nàng đi một mạch lên lầu, nàng kiên nhẫn đi theo hắn. Dù gì đi nữa nàng cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi hắn.

     …

     -A, bỏ xuống!

     Đến lầu ba hắn đột nhiên bế thốc nàng lên làm nàng hốt hoảng mà la to.

     -Em sợ gì? Sợ tôi muốn em sao?

     Nàng tức giận đỏ cả mặt, nhất thời không biết làm sao phản bác. Cánh cửa phòng mở ra, hắn trực tiếp bế nàng đi vào. Vừa an vị trên ghế sofa bọc nhung lót những chiếc gối lụa thêu hoa xinh xắn nàng lập tức mở miệng:

     -Anh có gì muốn nói thì nói đi, hôm nay tôi không rỗi!

     Giọng nàng có chút nóng nảy lẫn vào mùi vị của sợ hãi.

     -Không rỗi? Em còn gì bận sao?

     Hắn ngồi đối diện với nàng, ánh mắt mang theo tia châm biếm. Nàng cắn chặt môi nhìn hắn, từ bao giờ hắn đã quan sát và nắm bắt được tâm tư nàng rõ ràng đến vậy? Thấy nàng im lặng không phản bác cũng chẳng biện minh hắn cũng không nói gì thêm rót lấy một ly rượu đặt về phía nàng.

     -Tôi không uống!

     Từ đêm đó nàng đã quyết không bao giờ đụng đến một ly rượu nào nữa.

     -Em vẫn còn nhớ rõ ràng sao?

     Đôi mắt hắn thâm thúy nhìn nàng. Trong phút chốc chạm vào ánh mắt của hắn nàng có chút kinh ngạc, đôi mắt đó tựa như ẩn chứa uẩn tình gì.

     -Tất nhiên, tôi vĩnh viễn không quên được!

     Nàng nắm chặt tay, tự cào cấu vào người. Nàng làm sao quên được hắn đã làm gì nàng. Vũ nhục nàng đến hai lần giờ này hắn còn có thể ung dung càng làm nàng ghét cay ghét đắng.

     -Đây… là gì?

     Nhìn chiếc hộp nhỏ bé màu đỏ thắt lụa trên bàn, rõ ràng là có chủ ý của người để.

     -Em mở nó ra đi!

     Ngón tay nhỏ nhắn của nàng khẽ xoay chiếc hộp, bên trong là…

     -Cái này… có ý gì?

     Bên trong hộp là một chiếc nhẫn bằng bạc, khắc hoa văn mạ vàng đính lên đó một viên kim cương đỏ. Một chiếc nhẫn rất xa xỉ.

     -Không lẽ em không đoán được? Tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi!

     -Rất tiếc, tôi không muốn nhận!

     -Hoặc… em làm vợ tôi hoặc là ngay bây giờ tôi muốn em!

     Đáy mắt hắn đen thẳm như một cái bẫy không cho nàng cơ hội thoát ra, ngay cả đường lui cuối cùng cũng không có!

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

One response »

  1. =)) Tỏ tình đáng iêu quá =))

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s