Bánh Bao

Chương 1: Hôn Ứơc

     -Bà nói sao?

     -Kìa, cháu là một doanh nhân thành đạt rồi thì cũng mau chóng có vợ đi chứ! Hôn ước này đã định đoạt từ lâu, cháu nên đi trước một bước!

     -Được rồi ạ!

     Hắn lặng lẽ đứng lên. Có vợ? Là điều hắn chưa từng nghĩ đến, xung quanh hắn đàn bà không thiếu, chỉ cần hắn muốn bất cứ lúc nào cũng đều có cả! Hôn ước? Vợ chẳng qua chỉ là thứ làm ấm giường cho chồng thôi, chẳng có gì quan trọng. Hôn thê tương lai của hắn nhỏ hơn hắn năm tuổi, là ân nhân của gia đình hắn. Ân oán giữa hai nhà hắn biết rõ, nếu không có gia đình nàng hắn sẽ không có được cơ nghiệp đồ sộ ngày hôm nay, ơn thì ơn chứ sao lại bắt hắn lấy? Bà nội đã hứa sẽ giao lại cho hắn toàn bộ cổ phiếu của cha, quả là một món hời lớn, cũng không thiệt thòi gì! Việc bây giờ là tạo hảo cảm với hôn thê tương lai, hắn tự phụ, mình dư sức…

     -Trân Trân, con quên nón này!

     -Cám ơn mẹ!

     Cô bé nũng nịu hôn lên má mẹ mình. Bà vuốt mái tóc con gái, nở một nụ cười hạnh phúc.

     -Con về bên ấy đừng có nhõng nhẽo nghen chưa?

     -Dạ! Mà mẹ ơi anh ấy có dữ không?

     -Không đâu con gái ngoan, anh ấy là hôn phu của con mà sao lại hung dữ với con được chứ!

     Bà cười xòa, con mình quả nhiên vẫn còn nhỏ, nhưng hôn ước tốt đẹp này dù gì cũng phải thực hiện. Bà ngắm đứa con gái đứt ruột đẻ ra quả nhiên là cực xinh xắn. Má bầu bĩnh, hồng đào, môi nhỏ trái tim lúc nào cũng mím lại, cặp mắt nai to long lanh, thu hút người khác từ cái nhìn đầu tiên! Bà xuýt xoa, sao mình đẻ khéo thế nhỉ? Bà xem mặt con rể tương lai rồi, hai đứa quả nhiên xứng đôi vừa lứa, có điều chưa biết mặt nhau, bà tin cuộc gặp gỡ này sẽ rất tốt đẹp. Có điều bà luôn canh cánh trong lòng là Trân Trân cực mít ướt, cực nhõng nhẽo, sợ ít ai chiều nàng được! Không biết làm sao…

     -Thưa thiếu gia, tiểu thư đã đến!

     -Ừm!

     Hắn chẳng có hứng chút nào, hôn thê? Là hạng tiểu thư thì lúc nào cũng luôn giả vờ thanh cao, thực chất cũng chẳng ra khỏi cái lòng dạ đàn bà hẹp hòi, qua đêm với nhiều người khác nhau hắn rõ hơn ai hết! Quay lại, trước mặt hắn là…

     -Gọi tiểu thư ra đây!

     Nàng nhìn ngơ ngác, mình lộn chỗ chăng? Vậy hôn phu mình không phải là người đàn ông trước mặt thì là ai đây? Thấy nàng đứng trân trân, hắn nhíu mày bực dọc:

     -Ta bảo gọi tiểu thư của cô đến đây! Đúng là nhà họ Quách có khác, lúc nào cũng ra vẻ thanh cao, không dám đến thẳng mặt sao mà gọi một hầu nữ đến mời?

     -Anh… có phải là Quang Ngạo Lãnh?

     “Chát”. Thật vô lễ, nữ hầu mà dám gọi thẳng tên hắn!

     -Cô muốn mất việc phải không? Dám gọi cả tên ta như vậy sao?

     Nàng khóc! Hắn càng coi thường!

     -Không giống… hu hu!

     Nàng bỏ chạy vào nhà, hôn phu của mình đâu giống như mẹ nói! Thật coi thường mình, mới gặp mặt đã tát người ta! Chạy đến phòng bà nội của hắn, bù lu bù loa! Nàng mít ướt cực kì một chút xíu cũng làm nàng khóc được, nhưng bà nội và mẹ hắn lại thích nàng, thích từ khi nàng bé tí kia! Bà nội vội an ủi, vỗ về cháu dâu cưng và cho gọi ngay đứa cháu trai của mình đến!

     -Bà, có chuyện gì vậy?

     -Dù cho cháu có không thích đi nữa cũng đừng thô bạo vậy chứ?

     Hắn chẳng hiểu gì cả, nhưng hắn đoán là chuyện nghiêm trọng rồi, bà nội hiếm khi lớn tiếng như thế! Nhìn qua phòng bà, hắn phát hiện cô hầu hồi nãy dám vô lễ kia đang ngồi khóc! Một người hầu thôi mà sao bà lại phải động tâm thế nhỉ?

     -Bà lo gì thế? Chẳng qua chỉ là một hầu nữ, cháu làm vậy đã quá đáng đâu?

     -Cháu nói gì thế? Ngạo Lãnh, đó là hôn thê của cháu!

     Cái gì? Hôn thê của hắn? Không lẽ bắt hắn cưới con nít về nuôi hay sao vậy? Lúc nãy nhìn qua còn tưởng là nữ hầu, trông chẳng ra dáng tiểu thư gì cả! Bà nội đập bàn giận dữ:

     -Quang nhi vậy là sao?

     -Kìa bà, là lúc nãy cô ấy không nói trước, dẫn đến hiểu lầm, để cháu đi xin lỗi!

     Hắn bước đến chỗ nàng, nản thật, phải dỗ con nít nữa chứ!

     -Nè, tôi xin lỗi, là hiểu lầm thôi mà, cô đừng có dựa vào thế bà mà uy hiếp tôi! Nếu cô biết điều thì ngưng cái màn giàn giụa nước mắt đó đi, giả dối như vậy tôi rất ghét!

     Là hắn đe dọa, nàng im lặng, đứng lên! Lấy tay lau nước mắt, nàng ngước nhìn về phía bà nội, nói rõ từng chữ:

     -Cháu hủy hôn!

     Cái gì? Nàng xem thường hắn vô cùng! Được hắn sủng ái đã khó, giờ được làm hôn thê của hắn mà thẳng thừng hủy hôn, chẳng khác gì xem hắn như đồ chơi, chán thì bỏ! Làm gì có chuyện đó! Bà nội tỏ ra lo lắng:

     -Kìa cháu dâu, cháu ta thô lỗ thế nhưng sẽ tốt với cháu mà!

     Quay về phía cháu mình, bà tỏ vẻ phật ý:

     -Cháu làm sao thì làm miễn là Quách nhi đổi ý thì thôi!

     Bà im lặng đi ra ngoài! Đúng là làm khó hắn mà! Quay lại nhìn vị hôn thê mít ướt vẫn chưa ngừng khóc, hắn chau mày!

     -Được rồi, cô tên gì?

     -Bánh Bao!

     Ách? Bánh Bao? Hắn biết tên nàng nhưng chẳng qua là hỏi thử để giải quyết mối căng thẳng thôi! Ai dè, nàng trả lời làm hắn muốn xỉu!

     -Đừng có làm bộ mặt đó, ta không ưa đâu!

     -Chán ghét! Anh không xứng với Bánh Bao! Không xứng!

     Ách? Không xứng? Là nàng chê hắn thẳng thừng, tự ái nam nhi nha!

     -Vậy thế nào mới xứng với cô?

     Nhưng khá thú vị, để xem tiêu chuẩn cô ta thế nào!

     -Hu hu, anh thô lỗ quá, nông cạn, thiếu suy nghĩ, thiếu tinh tế, thiếu dịu dàng!

     Nàng làm một tràn, hắn buồn cười hết sức, hắn có phải bảo mẫu đâu mà tinh tế, dịu dàng? Đến bên cạnh lấy cánh tay đang che mặt của nàng ra, trước mặt hắn nàng trông chẳng khác một đứa con nít! Con gái gì mà không sắc sảo gì cả! Cứ như em bé vậy!

     Nàng cũng nhìn hắn, vầng trán cao anh tuấn, đôi mày mỏng, như một đường kẻ thẳng lên nhưng đậm nét, môi mỏng, sóng mũi cao như người Tây Âu. Nhưng đàn ông gì mà thô lỗ quá à, không thích!

     -Mi Sa!

     Đôi môi trái tim phụng phịu thốt ra một tiếng nhỏ nhẹ, dễ thương! Ngay lúc đó một con mèo trắng lao thẳng vào lòng nàng, nàng ôm chú mèo trông như cục bông đó lên, đứng dậy, bước ra ngoài! Ra đến cửa, nàng ngoảnh lại nhìn hôn phu của mình:

     -Không thèm chơi với anh nữa!

     Rồi đóng cửa cái ầm, chạy xuống lầu! Còn lại mình hắn dở khóc dở cười, hôm nay hắn làm gì thế? Dỗ em bé chăng?

     Bên dưới những tàn cây xanh, Trân Trân ôm Mi Sa chạy khắp vườn, đôi chân sáo chạy tung tăng, như một thiên thần nhỏ! Đến hồ nước, nhìn những đàn cá đủ màu vui đùa, nàng lẩm bẩm:

     -Bánh Bao buồn lắm Mi Sa ơi!

     Trên gương mặt phúng phính lăn xuống hai giọt châu trong veo. Một bàn tay to lớn ôm từ phía sau!

     -Con nít mít ướt!

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s