Bánh Bao

Chương 10: Còn Kém Ba Giây!

     Nàng xụ mặt xuống, đôi môi nhỏ cánh hoa khẽ cong lên phụng phịu như không vừa ý. Nàng định nói với hắn hôm nay nàng chưa đi lấy thuốc thì phát hiện ra hắn đã ngủ từ lâu rồi! Thiệt muốn khóc quá đi! Oa oa!

     …

     “…”. Hắn mở mắt nhìn lên trần nhà lấp lánh những ánh đèn pha lê màu hoàng kim lộng lẫy. Liếc mắt qua thấy nàng nằm yên trong lòng hắn. Hắn đã ngủ sao? Mười mấy năm qua hắn đã có thể ngủ sao? Lúc nào cũng là những cơn ác mộng và sợ hãi vây bám khiến cho hắn đã phải ngủ một cách khốn khổ từng phút, chưa bao giờ được ngủ một giấc dài như thế này, vì bên cạnh có nàng? Không! Bất kì ai cũng có thể phản bội hắn! Vạn nhất tuyệt đối không được tin! Lòng người như rắn rết, nếu ta tàn nhẫn thì cũng không quá, thà rằng phụ cả thiên hạ để tồn tại hắn nhất quyết không bao giờ tin ai!

     -A!

     Bánh Bao mơ màng mở mắt thấy trước mặt mình hiện ra một chiếc áo sơ mi trắng hở nút, khuông ngực rắn như thép, chắc nịch, là anh ấy. Anh ấy rất thích màu trắng, nãi nãi đã nói như thế!

     -Chuẩn bị đi, ba ngày nữa sẽ khởi hành!

     Hắn đứng dậy ra lệnh mà không cần giải thích. Bánh Bao mở to mắt mút mút tay nhìn hắn, Mi Sa trong lòng cuộn lại phe phẩy cái đuôi xù lên người nàng.

     -Anh dẫn Bánh Bao đi đâu?

     Nàng chớp đôi mắt to trong veo, đôi môi nhỏ cong lên mút lấy ngón tay bé xíu. Hắn liếc nhìn, đúng là con nít còn có tật mút tay!

     -Đến ngự thự của tôi!

     -Đây không phải nhà của anh sao?

     Nàng không hiểu, nhà nào cũng là nhà mà sao phải chuyển liên tục như thế?

     -Tôi có hơn năm trăm biệt thự hiển nhiên tôi thích ở đâu thì ở đó! Cô tốt nhất không nên hỏi nhiều, lo làm việc của mình đi!

     Đôi mắt hắn lạnh như băng, hắn ghét nhất là kẻ nói nhiều và hỏi không đúng lúc. Trong công việc hắn chỉ nói một lời, ai không nghe mà không thực hiện được không những bị hắn sa thải mà còn phải chịu phạt. Đối với hắn từ lâu đã không còn lương tâm, nhân từ lại càng không có!

     -Ân!

     Nàng vui vẻ híp mắt lại, gò má phúng phính ửng hồng. Đi đâu cũng được dù gì anh ấy cũng chịu dẫn mình đi cùng. Nãi nãi có nói với bản lãnh của nàng hiện tại ở đâu cũng không sợ nữa rồi! Nãi nãi đã nói chắc phải đúng a, nàng rất là an tâm, ngón tay nhỏ xinh vuốt qua cục bông Mi Sa cảm thấy rất ấm áp.

     -Mà như vậy sao…

     Nàng chợt nhớ ra vấn đề về đan dược định hỏi hắn thì thấy hắn đã rời khỏi phòng từ khi nào! Oa, lại bỏ Bánh Bao một mình! Nàng ôm Mi Sa tưởng như anh đang ở đây. Dù anh có thế nào nàng cũng nhất định yêu anh như yêu cha mẹ a, và còn hơn thế nữa, nãi nãi từng nói với nàng như vậy. Nàng nhất định sẽ yêu anh hơn cả cha mẹ a!

     …

     -Bánh Bao muốn về nhà!

     -Còn một ngày!

     Hắn không nhiều lời cảnh cáo cho nàng biết chỉ còn một ngày nữa là sẽ đi.

     -Bánh Bao lấy đan dược!

     -Cô chẳng nói là đan dược không giữ quá được một canh giờ, lấy làm gì?

     -Bánh Bao sẽ học cách làm!

     -Vậy sao trước đây cô không học?

     Hắn nhìn nàng khóe môi nhếch lên đầy châm biếm nhưng đôi mắt ưng lại xuất hiện một tia sát khí nguy hiểm.

     -Tại…

     -Tại vì cô muốn dùng nó uy hiếp tôi! Muốn tôi vì nó mà cầu xin cô!

     Hắn cười nhạt không cho nàng cơ hội biện minh. Lòng người như rắn rết, nhất định hắn phải khắc cốt ghi tâm.

     -Không phải!

     Đôi mắt to tròn nhìn hắn long lanh. Trên gương mặt hoa đã ướt nước mắt.

     -Oa, Bánh Bao không có ý đó mà!

     Nàng nắm lấy tay áo hắn. Nhìn hắn từ phía sau nàng mới phát hiện ra hắn thật là cao lớn tỏa ra hàn băng khí bức người.

     -Im miệng!

     Hắn giật phắt tay áo không cho nàng thanh minh.

     -Oa oa, tại Bánh Bao sợ nếu như vậy anh sẽ không cho Bánh Bao theo! Nãi nãi nói đan dược không dễ để làm, phải làm hơn ba trăm viên may mắn mới có được một viên hoàn chỉnh nên Bánh Bao sợ không làm được mà! Oa oa!

     Nàng ôm eo hắn khóc như mưa! Cảm giác sau lưng ướt át khiến hắn không chịu được. Nhưng mà cơ thể nàng thật mềm mại chạm vào người hắn tỏa ra mùi hương rất thơm. Cánh tay trắng muốt ôm chặt lấy hắn, rất dễ chịu.

     -Không cần, còn một ngày!

     Dù gì hắn cũng dã quen chịu đựng suốt bao nhiêu năm, còn có một ngày làm sao nàng học kịp chứ? Hắn là kẻ nói là làm, đúng ngày đúng giờ thậm chí nếu chậm một giây hắn cũng sẵn sàng sa thải kẻ sai phạm, hà khắc đến mức không thể thở! Mà hắn cũng là kẻ nguyên tắc đến tận cùng! Nếu hắn đã quyết ngày đó giờ đó thì tất không sai một khắc, vì thế lại càng không có cơ hội hắn dời ngày khởi hành.

     -Bánh Bao học kịp mà!

     Nàng dụi đầu vào ngực hắn, hu hu, anh mau đồng ý đi mà!

     -Tôi cho cô thời gian, đến bảy giờ tối nay phải có mặt tại phòng tôi!

     Hắn kéo mạnh tay nàng ra, lạnh lùng đẩy cánh cửa phòng. Bánh Bao hơi nghiêng người, bây giờ là năm giờ chiều a! Từ đây đến nhà nãi nãi hơn hai mươi kilômét. Nói là gần nhưng mà với thời gian eo hẹp vậy sao kịp a? Nàng phải nhanh mới được!

     …

     Hắn từ trên phòng ăn tầng lửng nhìn xuống thấy nàng đang chạy ra ngoài báo với quản gia. Hắn cho thời gian như vậy mà nàng vẫn quyết định đi sao? Nếu hôm nay nàng không về đúng giờ, chỉ cần nàng về sau bảy giờ đúng một giây hắn sẽ coi như nàng chống đối hắn, là cái cớ hay để hắn từ chối hôn ước này! Lúc đó dù là bà của hắn cũng sẽ không thể bênh vực nàng được! Khóe môi hắn nở một nụ cười thâm hiểm. Sau khi hủy hôn ước được hắn sẽ thủ tiêu nàng, một kẻ biết quá nhiều về hắn tốt nhất là không nên sống lâu!

     …

     Nàng học thuật Bách Qủy Dạ Hành của nãi nãi rất là viên mãn, có thể nói tốc độ cực kì thần tốc. Hôm nay lại càng gấp rút phải nhanh phải nhanh! Nàng dùng hết sức hết lực, nàng nghĩ nếu nàng không học anh sẽ phải chịu đau đớn như thế nào đây? Nàng không muốn anh bị đau đớn a, dù trước đây anh có quá lời với nàng thì nàng cũng không trách! Nãi nãi nói nàng nếu đã là phu nhân thì phải rộng lượng huống chi đây là người nàng phải yêu nữa!

     Trong vòng nửa giờ đồng hồ nàng đã chạy kịp về nhà. Hơi thở nàng như không ngơi nghỉ chỉ vì dùng quá sức, phải an khí trong người nhưng mà căn bản nàng không có thời gian!

     -Trân Trân, con sao về nhà vậy?

     Mẹ nàng ngạc nhiên khi thấy nàng đang đi về phía trà thất của bà nội.

     -Con phải gặp bà ạ! Con sẽ điện thoại cho mẹ sau nhé! Yêu mẹ lắm a!

     Nàng ôm lấy mẹ, nét vui trên mặt như mùa xuân, mồ hôi trên trán lấm tấm bết lại những sợi tóc tiên đen huyền. Mẹ nàng cười ôn nhu, bà biết con gái mình khi làm dâu sẽ rất bận.

     -Ừ, con đi đi!

     Bà vuốt qua mặt con, hạnh phúc. Dù gì con bà cũng có nơi xứng đáng rồi!

     -Dạ!

     Nàng chạy đi, còn ngoái lại vẫy chào mẹ, nàng rất gấp nhưng mà nếu về nhà mà không chào là bất hiếu a! Đối với Bánh Bao, dù có trở thành khất cái thì đạo nghĩa cũng phải giữ tròn, quyết không vì một điều gì mà bỏ đi nhân tâm của chính mình.

     Nãi nãi của nàng đã hơn trăm tuổi. Nàng chỉ có một nãi nãi cũng là một cao thủ trong dược y lẫn võ nghệ. Nàng rất ngưỡng mộ bà, rất yêu bà, tất cả những gì nàng có được đều do bà một tay chỉ dạy. Trong nhà nàng chính là nữ nhi có hiếu nhất. Nhưng mà bà của nàng trước đây vì một hỉ sự mà giả tang, thậm chí trên bàn thờ còn có hương án ghi tên bà! Để che mắt người ngoài bà được gọi là nghĩa nãi nãi của nàng kì thực đều là một người. Đến Ngạo Lãnh cũng không hề biết đến chuyện này, chỉ có Quách gia mới biết được sự thật mà thôi.

     …

     Hắn nhìn lên chiếc kim đồng hồ bằng vàng đang di động trên mặt số bạc. Sáu giờ năm mươi chín phút nàng vẫn chưa về, còn một phút xem ra nàng đã hết hy vọng rồi. Đôi mắt đen thâm thúy hiển hiện ý cười, ly rượu sóng sánh như run rẩy trước hàn khí của hắn.

     “Rầm”. Cánh cửa sổ bị đẩy ra, một chiếc váy trắng lộn vào trong phòng. Hắn liếc qua thấy nàng nằm trên giường, tóc xõa xuống, mồ hôi trên người thấm vào áo như bị giặt ướt.

     -Còn kém ba giây! Bánh Bao về kịp rồi!

     Nàng vui mừng ôm má lắc lắc, quên cả mệt mỏi. Mừng quá a! Hắn không để ý đến, gương mặt phút chốc trở nên tĩnh lặng làm người ta cứ sợ sắp phải bị giáng một tội danh gì xuống đầu.

     -Dơ giường, xuống!

     Hắn đưa ly rượu lên miệng. Dù nàng về kịp thì đã sao? Nàng nghĩ hắn sẽ không thể bắt tội nàng ư? Ngây thơ quá rồi! Để xem, hắn bắt nàng sẽ phải khóc lóc cầu hắn hủy hôn.

     -Bánh Bao giặt lại nhé?

     Nàng mừng quá lao đến ôm hắn làm ngụm rượu chưa kịp trôi xuống đã bị phun hết ra ngoài!

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

One response »

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s