Bánh Bao

Chương 11: Khi Bánh Bao Giận!

     -A!

     Bánh Bao la một tiếng. Chiếc áo trắng của hắn bị ướt thấm vào da thịt làm lộ cơ ngực rắn chắc. Nàng lấy từ trong người một chiếc khăn mùi soa lau lau nơi áo bị ướt. Hắn không chút biểu tình, nhìn nàng bên dưới, đôi mắt thâm sâu trở nên đen thẳm một cách đáng sợ.

     -Đã xong chưa?

     -Bánh Bao xong rồi!

     Nàng nhìn vào cái áo trắng có hơi đổi màu chau đôi mày nguyệt lại, đôi môi khẽ cong phụng phịu như biết lỗi. Nàng chỉ là vui quá thôi mà! Lại làm lỗi rồi a!

     -Hừ!

     Hắn đứng dậy có ý ly khai. Nàng nắm lấy tay áo hắn lay lay.

     -Anh cởi áo ra đi Bánh Bao giặt lại nha!

     Đôi mắt to tròn mở ra long lanh, nàng rất là muốn khóc rồi a! Thấy hắn giận dữ như thế lại càng muốn ngấn nước. Gương mặt tròn của nàng bây giờ ai nhìn vào cũng không trách nổi chỉ có hắn không thèm liếc nhìn giật tay áo đi thẳng ra cửa.

     -Oa, anh giận Bánh Bao hả?

     Nàng ngấn ngấn nước, ngón tay nhỏ khẽ lau lau gương mặt ươn ướt.

     -Nói nhiều quá, sáng ngày mai đúng năm giờ phải có mặt ngoài xe!

     Giọng hắn bình ổn không nhanh không chậm mang khí thế uy hiếp vang vang sau cánh cửa vừa được đóng lại.

     “Meo…”. Mi Sa không biết từ lúc nào đã đến bên cô chủ cọ cọ. Bánh Bao mím môi, ngón tay nhỏ lại càng cố sức lau đi nước mắt trên mặt. Chỉ là muốn làm hết sức cho anh ấy vui thôi mà, oa oa!

     …

     “Ào ào…”. Nước chảy xuống cơ thể săn chắc đẹp một cách hoàn mỹ. Gương mặt lạnh như băng sau làn hơi nước càng trở nên huyền ảo mang đậm nét sắc sảo của châu Âu lẫn vẻ lạnh lùng của một nam nhân bá đạo. Đôi mắt âm u không chút nhu tình như lưỡi dao bén nhạy, vầng trán cao thấy rõ rệt cặp chân mày kiếm đậm nét thật tuyệt tình. Tưởng như hắn chính là một bức tượng Hy Lạp cân đối và hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ. Cơ thể lực lưỡng, dòng nước chảy xuống theo từng cơ thịt săn chắc. Hắn chính là ước mơ của bao nhiêu nữ nhân nhưng không ai biết hắn chính là kẻ giết chết phụ nữ một cách tàn khốc nhất. Hắc giới vẫn gọi hắn là sói trắng, như một kẻ mà tình cảm không tồn tại lại thâm hiểm khôn cùng, kẻ có thể sánh được với hắn quả là đếm trên đầu ngón tay.

     -Chuột nhắt!

     Đôi môi mỏng khẽ nhếch nhẹ, có kẻ dám lén lút vào phòng tắm. Một con chuột to gan!

     -A, đây rồi!

     Bánh Bao khẽ reo, nhất định phải giặt lại cho anh ấy a, không là anh ấy sẽ giận mình lắm á! Nàng có thể ngửi thấy mùi hương nam tính tỏa ra từ chiếc áo trắng, nắm áo trong tay nàng áp mặt mình vào. Đôi mắt to híp lại, đôi môi nhỏ xinh rõ ràng là đang cười. Hạnh phúc của nàng rất giản đơn, chỉ cần được giặt áo cho anh cũng chính là hạnh phúc!

     Con chuột nhắt dám lẻn vào đây là có âm mưu gì? Ám sát hắn? Khóe môi lộ ra nụ cười châm chọc khó thấy. Muốn giết hắn? Ha, rất lâu rồi hắn không có cảm giác này!

     -Chạy đi đâu?

     Vừa thấy cái bóng ló ra từ sau cánh cửa phòng thay đồ hắn như một tia chớp chộp lấy.

     -Là cô?

     Bánh Bao cũng vừa kịp nhận ra người chặn mình là anh.

     -Oa, Bánh Bao kiếm áo!

     Nàng cúi cúi đầu, đôi mắt nai chớp nhẹ, má phúng phính lại càng làm cho gương mặt vốn dĩ đã dễ thương lại càng rất đáng mến. Ai cũng nói mặt nàng như trăng rằm rất dịu dàng mà còn rất đáng yêu nữa. Đôi mày chau lại, nàng mãi không nghe hắn nói gì lại càng sợ. Vừa ngước lên liền chạm ngay ánh mắt ưng đang dò xét.

     -Cô tìm áo gì?

     -Bánh Bao muốn giặt…

     Chưa kịp nói hết câu liền bị hắn giật lấy áo từ trong tay.

     -Cô đừng nghĩ là hôn thê của tôi thì muốn làm gì thì làm! Cút khỏi đây!

     Nàng nhìn vào gương mặt đó, không một chút tình nào lưu động trong ánh mắt. Oa, anh giận lắm rồi a! Mà nàng đâu có làm gì quá đáng đâu chứ? Chỉ là muốn chuộc lỗi mà anh cũng chẳng cho a!

     -Dạ!

     Nàng lau nước mắt đi ra ngoài. Anh thật quá đáng! Bánh Bao giận rồi đó nha!

     Hắn quay trở lại bồn tắm, cởi chiếc khăn khoác ngoài ra, lặng lẽ chìm vào làn nước ấm. Thật phiền phức! Trước sau gì hắn cũng sẽ cho nàng biến mất không để lại chút dấu vết nào!

     …

     Một giờ sáng.

     -Ưm!

     Nàng đang ngủ bỗng thấy ai lay mạnh mình dậy. Kế đó là một vật nặng khổng lồ đè lên người!

     -Oa oa, gì vậy?

     -Im lặng!

     A, là anh! Nàng có chút vui mừng, nhưng mà nghĩ lại lúc đó… vẫn còn ghét anh lắm a!

     “…”. Tiếng thở của hắn rất nặng nề dường như là có thể nghe được rõ ràng. Tuyệt mạch bắt đầu hoạt động trở lại rồi! Hắn khó khăn trở người. Từ một canh giờ trước đã thấy cơ thể có phản ứng, hắn thật không nghĩ lần này lại nặng đến vậy. Cơn đau gia tăng làm hắn càng lúc càng không thở nổi. Bánh Bao chỉ chỉ hai ngón trỏ vào nhau, mím môi lại.

     -Oa, ghét anh lắm!

     Giọng nói trong veo kề sát tai hắn. Gương mặt nàng phụng phịu ra vẻ hờn dỗi. Hắn chau mày hơi ngẩn người. Là chuyện lúc nãy sao? Con nít hay hờn mác.

     -Tôi làm gì?

     Từng cơn quặn khiến hắn càng khó điều khiển được đầu óc mình tỉnh táo.

     -Bánh Bao chỉ muốn giặt thôi mà, sao đuổi Bánh Bao? Oa oa!

     Nàng nhảy xuống giường, lau nước mắt chạy ra khỏi phòng! Ách! Chỉ như vậy? Mà giận sao? Từng đợt đau đớn truyền đến khiến hắn phải trở mình nằm nghiêng, hắn cũng không cần dù gì cũng đã phải chịu đựng bao nhiêu năm…

     …

     Một canh giờ trôi qua. Mồ hôi trên người hắn như nước ướt đẫm cơ thể. Mái tóc đen thấm nước bết lại thành từng lọn. Đôi mắt hắn vốn dĩ rất thâm sâu giờ lại càng trở nên u ám. Cơn đau này ngoài cả sức chịu đựng của hắn! Ngay sáng hôm nay hắn phải tham gia một cuộc họp quan trọng mà hiện giờ dường như tuyệt mạch lại càng phát tác gia tăng.

     “Tít”.

     -Lên phòng của tôi!

     Giọng hắn trầm thấp nặng nề.

     -Oa, ghét anh lắm! Ghét anh lắm!

     Tiếng nói trong trẻo mang theo giận dỗi đáp lại.

     -Vì có chuyện đó?

     Hắn chính mình cũng phải tức giận.

     -Hu hu hu!

     Tiếng khóc thút thít ngày càng lớn!

     -Mau lên phòng của tôi!

     Ục! Cơn đau bùng phát lần nữa! Ngực hắn phập phồng thở rất khó khăn, đã vậy tiếng khóc của nàng như trêu tức hắn.

     -Không lên! Không lên!

     Từ bên kia vang lên tiếng “thịch thịch”, là tiếng gối, là nàng đang giậm gối. Là tức giận thật sao?

     -Được rồi, thế nào cô mới chịu lên đây hả?

     Đôi lúc hắn không thể tin hắn lại có thể phát hỏa với ai đó. Từ trước đến nay, vẻ ngoài của hắn cốt chính là lạnh lùng tàn khốc, dù tức giận cũng không để lộ. Chỉ có nàng…

     -Oa oa!

     -Nói!

     -Anh không được đuổi Bánh Bao nữa!

     -…

     -Không được sao?

     -Được!

     -Sau anh không vui vậy?

     Hắn sao có thể vui được kia chứ?

     -Anh không đồng ý sao?

     -Coi như miễn cưỡng, cô lên đây mau!

     -Oa, không chịu!

     Nàng nằm trên giường, tay bấu vào gối, chân đập liên hồi lên nệm. Oa, sao anh lại kì vậy chứ?

     -Oa oa! Ghét anh lắm!

     -…

     “Rầm”. Cửa phòng bật tung. Hắn trên người mồ hôi nhễ nhại dù cơ thể đang kháng cự hắn nhưng từng bước đi của hắn vẫn rất vững chãi không để lộ chút yếu ớt nào.

     -Cô dám đùa với tôi?

     Hắn nắm chặt lấy tay nàng. Cơn đau suýt làm hắn khụy xuống, Bánh Bao thì cứ khóc không ngừng:

     -Anh thô bạo quá! Bánh Bao không thích! Không thích a!

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s