Bánh Bao

Chương 2: Bánh Bao Khóc Nhè

     -Hu hu! Không phải con nít!

     Nàng phụng phịu ôm Mi sa vào lòng, đôi má hồng hồng phúng phính như hai trái đào còn vương mấy giọt nước mắt!

     -Được rồi! Ta không thích hôn thê ta mít ướt như vậy!

     Nói thẳng là hắn ghét! Con gái gì mà cứ hay khóc nhè! Hắn cưới vợ về dù không phải chủ ý nhưng hắn cũng không có ý định học dỗ em bé khóc!

     -Đứng dậy đi Trân Trân!

     Nàng im lặng, cứ cặm cụi… khóc! Nản quá đi!

     -Đứng lên đi!

     Nàng vẫn không phản ứng! Hắn ghét nhất là phải lặp lại câu nói của mình! Nhưng đến trưa rồi hắn phải đưa nàng vào gặp bà, đành phải xuống nước với “trái mít ướt” này thôi!

     -Được rồi, bà đang đợi, đi nào! Bánh Bao!

     Lúc này nàng mới chịu đứng dậy! Đúng là dở khóc dở cười! Nàng thích cái tên Bánh Bao sao? Nàng đứng dậy bất ngờ ôm lấy hắn!

     -Không được la Bánh Bao! Không được ghét Bánh Bao, Bánh Bao sẽ khóc đó!

     Con nít nói chuyện hả trời! Nàng nhón chân hôn lên má hắn rồi ôm Mi sa chạy vào trong nhà! Để mình hắn đứng đó chẳng biết nên cười hay khóc!

     …

     Bữa trưa suông sẻ, hắn định nghỉ ngơi theo thường lệ ai dè…

     -Chơi với Bánh Bao đi!

     -Tôi đâu phải con nít!

     Nàng đến ngồi cạnh hắn, tay vẫn ôm con mèo bông ú ù đó. Hắn lãnh đạm, muốn nghỉ ngơi yên tĩnh.

     -Đi mà!

     -Không!

     -Đi!

     -Không! Đừng lặp lại cho ta nghe nữa!

     Ngay sau đó là tiếng khóc động trời! Trời ạ! Sao đụng cái gì cũng khóc được vậy? Hắn ngồi dậy, kéo nàng vào lòng.

     -Được rồi! Được rồi! Chơi thì chơi, nín đi!

     Nàng thút thít! Hắn sao cứ phải xuống nước hết lần này đến lần khác thế!

     …

     Tưởng chơi cái trò gì! Ai dè là nàng mượn cái đùi của hắn để ngủ, hết ý kiến! Nàng ngủ, còn hắn phải thức! Nhìn gương mặt nàng hắn cứ nghĩ mình đang trông em! Trước giờ hắn là con một, từ lúc sinh ra đã được nuôi dạy nghiêm khắc. Hắn hiếm khi cười, mỗi câu nói, mỗi động tác của hắn là mệnh lệnh! Ngay cả khi ở nhà, hắn chỉ ôn nhu duy nhất với mình bà nội. Bà là người thương hắn nhất, lo cho hắn từ nhỏ đến lớn, tất cả đều một tay bà đảm đương. Bà là người cố vấn tuyệt vời cho hắn. Ngoài bà ra, kể cả đối với mẹ hắn cũng ít khi thân mật.

     -Anh sao thế?

     Nhìn xuống, cặp mắt tròn xoe mở to, đôi môi mím lại.

     -Không!

     Hắn ngước lên. Nhìn khu vườn trước mặt.

     -Anh ghét Bánh Bao hả?

     Hắn một lần nữa lại nhìn xuống.

     – Đây là cuộc hôn nhân sắp đặt nên ta không thể nói là thích hay ghét cô!

     -Bánh Bao thích anh lắm!

     Hắn cười mỉm, nhìn có vẻ ngây thơ nhưng hình như cũng gìa dặn rồi! Đàn bà đều giống nhau!

     -Thích tôi?

     -Không được sao?

     -Được chứ! Vì cô là hôn thê của tôi mà!

     Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “hôn thê” ngầm ý chế giễu!

     -Vậy Bánh Bao ngủ tiếp nha!

     Hắn ngả ngửa!

     Nàng lại gác đầu lên đùi hắn ngủ say sưa. Mi Sa cào nhẹ vào áo cô chủ, rồi cuộn mình thành một cục nằm trong lòng Trân Trân. Một người, một mèo cùng nằm ngủ, một mình hắn thức! Hắn lặng lẽ quan sát kĩ, nàng ngoài gương mặt trẻ con ra thì cái gì… cũng trẻ con nốt! Váy hồng thêu hoa, tay đeo vòng thạch tím, thậm chí cả chân cũng có đeo kiềng bằng bạc, trên đầu cài một chiếc băng đô gắn hoa hồng, tóc bím lại thành hai bím dày buộc lục lạc. Nói đây là hôn thê của hắn chắc chẳng ai tin! Hắn lại lặng lẽ nhìn ra ngoài vườn, khu vườn ngập nắng, từng tán cây xanh mướt lung linh dưới mặt trời.

     -Thiếu gia!

     Hắn quay lại, một cô hầu đang bưng dĩa bánh su sê, loại bánh hắn rất thích ăn, chắc là của bà nội, chỉ có bà nội mới quan tâm đến hắn thôi!

     -Để đó đi!

     -Vâng!

     Hắn cầm một miếng bánh lên. Bánh su sê được bọc trong lá tạo thành chiếc hộp vuông màu xanh, xinh xắn, mở chiếc “nắp” hộp là có thể thấy vỏ bánh trong suốt nhìn thấu cả viên nhân đậu màu vàng. Đưa lên miệng, vị dai của vỏ cùng vị bùi và ngọt của nhân khiến hắn nhớ về một quá khứ, khi mà lần đầu tiên hắn biết đến cái tên “su sê”…

     Su sê… Phu thê… Hừ! Ánh mắt của hắn trong suốt như lưỡi dao thép xuyên vào khoảng không trước mặt. Vị ngọt tan trong miệng rồi bỗng chốc đắng nghét! Dẫu biết là quá khứ không thể thay đổi nhưng sao hắn vẫn cứ nhớ về nó, nhất là những khi thế này! Đưa tay xuống dĩa, trống không! Lạ lùng, hắn nhìn xuống, rõ ràng lúc nãy cô hầu bưng vào, trên dĩa có năm cái, trong khi hắn vừa ăn có một cái, vậy còn bốn cái kia đâu? Bất giác hắn nhìn qua tay phải nơi Trân Trân nằm ngủ thì thấy nàng vẫn ngủ, con mèo cũng thế. Thật kì lạ, hắn quay sang trái nhìn cái dĩa lần nữa thì thấy trên chiếc dĩa sứ trắng là bốn chiếc hộp còn lại nhưng nhẹ tênh, không có ruột! Là ai? Ngay đến hắn cũng không cảm nhận được!

     -Đem cho tôi năm cái bánh nữa!

     -Vâng!

     Từ bên trong nhà, tiếng cô hầu đáp lại. Một lúc sau dĩa bánh cũ được thay bằng dĩa bánh mới cũng năm cái. Hắn cũng cầm một cái lên ăn, đồng thời để ý. Từ đằng sau lưng hắn thò ra bàn tay nhỏ nhắn đeo chiếc vòng thạch tím! Bàn tay ấy rất nhanh xếp bốn chiếc bánh còn lại thành một chồng kéo tuột ra sau! Kín đáo lia mắt qua hắn nhìn thấy nàng mở “nắp” cả bốn chiếc hộp, lấy bánh nhét hết vào miệng! Chẳng thấy nàng nhai, chỉ thấy gò má phúng phính động đậy rồi bốn cái bánh đó có lẽ đã được “đầu thai kiếp khác” trong bụng nàng! Bốn chiếc hộp còn lại theo hướng cũ quay về dĩa! Hắn im lặng, động tác của nàng nhanh gọn, mắt nàng vẫn nhắm nhưng có lẽ là không ngủ.

     -Vẫn chưa ngủ sao?

     Hắn lơ đãng hỏi. Mắt nhìn về phía trước mặt. Nàng không trả lời.

     -Nếu không thích ngủ thì đừng giả vờ hành tôi, vừa nãy đừng tưởng tôi không biết!

     Nàng vẫn im lặng. Hắn không nói gì, bỗng chốc thấy khó chịu, hôn thê của hắn chẳng khác gì kẻ ăn trộm vặt! Hôn ước! Cái hôn ước vớ vẩn!

     -Nếu muốn ăn thêm thì nói!

     Hiếm khi hắn nói nhiều như thế.

     -Hết rồi!

     -Sao cô biết?

     Hắn ngạc nhiên.

     -Vì Bánh Bao làm có mười cái à!

     Ách? Bánh nàng làm?

     -Cô biết làm bánh?

     Nàng ngồi dậy, dụi mắt, kéo Mi Sa vào lòng. Lấy từ trong chiếc bóp màu hồng, thắt nơ to bản hai chiếc kẹo mút bọc trong giấy kiếng đưa một cây cho hắn.

     -Bánh Bao biết làm đồ ăn vặt thôi!

     Hắn cầm cây kẹo lên, bỗng chốc thấy buồn cười, hắn đâu phải con nít!

     -Tôi không ăn!

     -Là của Bánh Bao làm mà!

     Hắn quay lại phát giác đôi mắt to tròn ần ận nước! Rồi! Lại sắp khóc đến nơi!

     -Được rồi, tôi ăn!

     Hắn nhân nhượng bóc lớp giấy kiếng ra đưa kẹo lên miệng. Lúc đó hắn thấy nàng cười, nụ cười rất trẻ con, trong vắt. Trong tận đáy lòng âm u của hắn có chút gì đó ấm áp. Nhưng ngay lập tức hắn phát giác ra được, nhanh chóng dập tắt nó đi! Từ lâu lắm rồi hắn không cho phép mình dao động bởi bất kì điều gì. Từ lâu lắm rồi tình cảm của hắn đã chết, giờ trong lòng hắn trống rỗng và sâu thăm thẳm, không đáy, không ai có thể chạm đến đó được kể cả bà nội! Nàng vươn người đặt lên má hắn một nụ hôn. Đôi môi bé xíu hồng đào xinh xắn ngậm cây kẹo tròn rất vô tư. Đôi má bầu phúng phính hồng lên rất muốn cắn! Hắn cúi xuống đặt lên đó một cái hôn phớt. Nói đúng hơn là hôn lấy lệ, chẳng có chút cảm xúc nào!

     -Không!

     Bỗng dưng nàng lắc đầu. Hắn nhìn nàng khó hiểu.

     -Anh không thương Bánh Bao!

     Nàng quả quyết! Mắt hắn lộ tinh quang, thương? Đàn bà đến với hắn không vì tiền bạc cũng vì danh tiếng, yêu, thương đối với hắn thực sự không tồn tại và dù có tồn tại họa chăng chỉ là một thứ rẻ mạt! Hắn nhìn vào đôi mắt tròn đen láy, mắt hiện một tia châm chọc:

     -Sao em biết tôi không thương em?

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s