Bánh Bao

Chương 3: Nước Mắt Không Có Tác Dụng

     -Vì anh hôn Bánh Bao không thật?

     -Sao cô biết hôn không thật?

     Mắt hắn ánh lên tia nhìn thú vị. Nàng phụng phịu cong môi, vỗ nhè nhẹ lên Mi Sa. Nàng co đầu gối đứng lên, phủi phủi tà áo hồng, ngước nhìn hắn.

     -Vì nụ hôn không đến tim!

     Rồi chạy vào nhà, hắn lại bị bỏ một mình. Hôn không đến tim? Hắn cười nhạt, sao hắn phải thắc mắc về nó?

     …

     -Cháu quyết định vậy sao Ngạo Lãnh?

     -Kìa bà, bà muốn cháu và cô ấy hòa hợp thì phải tiếp xúc với nhau nhiều chứ!

     -Vậy cũng được!

     Bà nội tựa lưng lên chiếc ghế nệm ra chiều đồng ý. Hắn xoay bước ra cửa:

     -Vậy cháu đi chuẩn bị đây!

     Không ai biết trên môi hắn khẽ nhếch một nụ cười!

     …

     -Sắp cho tiểu thư một phòng!

     -Vâng!

     Bà quản gia cúi đầu rồi quay sang Trân Trân đang đứng bên cạnh:

     -Mời tiểu thư!

     -Dạ!

     Bà ngạc nhiên quá sức, có vị tiểu thư lễ phép vậy ư? Rồi bà khẽ lắc đầu tiếc nuối cho nàng. Dẫn nàng đến phòng của mình bà phụ giúp nàng sắp xếp đồ đạc. Đồ đạc của nàng thì không có gì nhiều, chỉ là quần áo và một số thứ lặt vặt. Nàng ôm Mi Sa ngồi lên giường.

     -Bà cho cháu biết tên được không?

     -Tiểu thư cứ gọi tôi là Vũ Phúc!

     -Ứ, không chịu bà gọi cháu là tiểu thư đâu!

     Nàng nhíu mày, phụng phịu. Vũ Phúc có chút ngạc nhiên:

     -Vậy tôi phải gọi tiểu thư bằng gì?

     -Gọi là cháu! Không thích gọi bằng tiểu thư! Hay gọi là Bánh Bao cũng được!

     Bà bỗng thấy ấm áp, hiếm ai đối đãi với bà như thế. Bà nắm lấy bàn tay trắng muốt của nàng, nhìn gương mặt sáng như trăng rằm ấy, không khỏi than thầm trong bụng. Làm việc tại Quang thị bao lâu bà hiểu rõ tính cách chủ nhân nhất, không biết bao nhiêu cô gái có thảm cục khi đến đây rồi! Sợ rằng cô gái thánh thiện này… Nhưng bà biết mình không thể làm gì khác!

     -Cháu quả thật xinh đẹp!

     Chẳng thể làm gì, bà thở dài một tiếng. Còn nàng có vẻ vui, ánh mắt cong lên hình bán nguyệt, cuối cùng nàng cũng không phải chịu bị người ta gọi là tiểu thư rồi! Nghe rất xa cách!

     …

     -Cậu chủ, mời dùng điểm tâm!

     -Ừm!

     Vũ Phúc khẽ đứng một bên nhìn chủ nhân dùng bữa. Mãi một lúc sau bà mới mở miệng, phải nói là cả gan mở miệng!

     -Thưa cậu chủ, vị tiểu thư đó là…

     Ngạo Lãnh buông đũa nhìn bà, cái nhìn khiến bà phát run.

     -Vũ Phúc, bà ở đây bao lâu rồi?

     -Thưa, ba mươi năm!

     -Đúng, bà làm việc từ lúc ba tôi còn tại vị đến giờ không lẽ không biết phép tắc chăng? Có cần tôi nhắc lại?

     -Thưa, là tôi hồ đồ, xin cậu chủ thứ lỗi!

     Hắn lướt qua gương mặt run run của bà, lấy khăn lau miệng.

     -Tôi không ăn nữa, dọn!

     -Vâng!

     Vũ Phúc khom người nhanh chóng nâng khay lên khỏi bàn rời khỏi sảnh. Còn một mình hắn trong căn phòng rộng lớn, lãnh đạm nhìn bức tranh treo tường nhưng dường như sự chú ý của hắn lại xuyên thủng một nơi trên bức tranh…

     …

     -Đừng có ở đó khóc lóc, cô nên nhớ đây là nhà tôi không phải nhà bà tôi mà cô có thể lên mặt được!

     Nàng lấy tay lau nước mắt, sáng nay nàng đi ra ngoài một chút khi vào thì chiếc ly nàng yêu thích nhất bị vỡ, thế nàng bù lu. Hắn ghé qua phòng nàng thì thấy tình cảnh Vũ Phúc đang dỗ nàng thì khó chịu.

     -Bánh Bao thích cái ly này lắm mà!

     -Cô nghĩ gì? Tưởng mình là hôn thê của tôi nên phách lối à? Cô nên nhớ đây là hôn ước nhưng không có nghĩa là tôi không từ hôn được!

     Nàng đứng dậy, lặng lẽ đi ra khỏi phòng, tay vừa chạm đến nắm cửa thì bị hắn chặn lại.

     -Đây là nhà của tôi, cô chỉ có quyền ở trong phòng thôi!

     Nói rồi đẩy nàng ra, bước ra ngoài!

     -Rồi anh sẽ hối hận!

     Cánh cửa khép lại sau lưng hắn vang vọng câu nói của nàng. Hắn cười lạnh. Hối hận? Hắn chưa từng biết hối hận bao giờ!

     …

     -Khả quan không?

     -Ngạo Lãnh à, cậu cũng biết mà…

     -Ân Cầu, tôi còn sống được bao lâu nữa?

     Ân Cầu day day mi tâm, khó khăn thốt từng chữ:

     -Một năm hoặc vài tháng, thậm chí phải tính theo ngày!

     Ha, hắn cười một tiếng! Ngồi dậy khỏi chiếc giường trắng toát, gương mặt hắn vô cảm lạ lùng.

     -Ngạo Lãnh à, còn nước còn tát mà.

     -Tôi sợ chẳng còn hy vọng gì đâu!

     -Những lời bi quan này không hợp với cậu chút nào!

     -Thật sao?

     Một nụ cười khô khốc hiện trên môi hắn. Căn bệnh nan y của hắn đã chạy chữa khắp nơi, đến Ân Cầu, bác sĩ giỏi nhất và thân cận của hắn còn phải bó tay thì ai sẽ chữa khỏi cho hắn chứ!

     -Có lẽ cơn đau đó sẽ…

     -Đừng lo tôi quen rồi!

     Hắn đứng lên, chỉnh trang y phục rồi ra khỏi phòng. Ân Cầu nhìn hắn lặng lẽ lắc đầu.

     …

     Còn mình hắn trong căn phòng ngủ rộng lớn xa hoa. Đưa lên miệng cốc rượu vang thượng hạng thơm nồng, đỏ một màu giống như ruby sóng sánh trong chiếc ly pha lê.

     “Choang”. Chiếc ly rơi xuống nền thảm. Tay hắn run run, cơn đau đớn đó lại đến! Chết tiệt! Dù bảo rằng đã quen rồi nhưng hắn thật sự phải vận tất cả nội lực để chống đỡ nó! A, đã bao nhiêu năm rồi, căn bệnh này hành hạ hắn, đã có lúc hắn ao ước có thể được giải thoát khỏi cơn đau kia bằng cái chết! Hắn tìm không biết bao nhiêu bác sĩ giỏi nhưng rốt cuộc căn bệnh không hề thuyên giảm chút nào. Nắm chặt tay ghế, hắn thở dốc…

     “Cộc cộc”. Ai đến phòng hắn giờ này? Chẳng phải hắn đã cấm không cho ai đến sao? Chỉ có thể là Ân Cầu! Gắng gượng lấy hơi, hắn thốt một câu khô khốc:

     -Vào đi!

     Cánh cửa được đẩy ra, bước vào là…

     -Tôi đã dặn cô luôn phải ở trong phòng kia mà!

     Nàng không trả lời, chạy đến đỡ hắn. Hắn dang cánh tay rộng lớn hất nàng ra!

     -Không cần!

     -Hu hu!

     Mắt nàng rưng rưng, lại khóc! Hắn trụ ghế cố ngồi vững khi cơn đau ra sức hành hạ. Nàng lục trong túi mấy viên kẹo đưa cho hắn. Đúng là đang đau mà lại muốn cười! Đưa kẹo cho hắn lúc này làm gi chứ?

     -Tôi không ăn!

     Hắn gượng nói, lời thốt ra cứng đờ nơi miệng. Cuối cùng dường như tất cả sự chịu đựng sụp đổ, hắn ngã xuống! Bình thường thì không sao! Nhưng bây giờ có nàng ở đây, hắn không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình!

     -Ra khỏi phòng tôi!

     Nàng cúi xuống đỡ người hắn, xoa nhẹ đang điền của hắn. Cơn đau thắt có dịu đi đôi chút, hắn nhíu mày, nàng không lẽ biết chữa căn bệnh này? Nhưng giờ không có thời gian để hỏi! Cơn đau bắt đầu trở lại, dữ dội hơn cả trước đây! Lần đầu tiên hắn ngả người vào phụ nữ. Nàng đỡ vai hắn, sắc mặt hắn xấu đến mức không thể xấu hơn! Dùng tay xoa thái dương, ấn đường và mi tâm của hắn. Hắn thở một cách khó nhọc, nàng mở khuy áo của hắn. Cơ thể cường tráng, lộ rõ cơ bắp cứng chắc, hắn có lẽ đã tập thể lực rất chăm. Một tổng tài như hắn có khuông mặt cực kì tuấn mĩ, là mơ ước của bao phụ nữ nhưng “nhân vô thập toàn”, hắn lại mắc phải căn bệnh nan y này!

     -Anh ngồi yên nhé!

     Nàng định đỡ hắn ngồi dậy nhưng bất ngờ hắn gắt gao ôm lấy nàng xiết vào trong lòng, ép nàng vào khuông ngực rắn thép của hắn!

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s