Bánh Bao

Chương 4: Bánh Bao Nhỏ Bé-Uy Lực Không Vừa!

     -A, đau Bánh Bao!

     Bị ép cứng làm nàng ngộp thở quá đi! Thế là… nước mắt trào ra! Thế mà hắn vẫn kiên quyết không buông ra!

     -Hu hu, đau, hu hu!

     Ôm cơ thể mềm mại của nàng, hắn bỗng thấy dễ chịu đi đôi chút. Thế nên cứ ôm riết lấy! Những cơn đau âm ỉ bùng phát, làm hắn cảm thấy trước mắt như tối mù, loáng thoáng cảm nhận cái gì đó mát mát, thì ra là nước mắt của nàng.

     -Tôi khó chịu!

     Hắn chưa từng nghĩ sẽ nói ra cảm giác của mình cho ai khác ngoài Ân Cầu! Đúng hơn là hắn vạn nhất không tin ai cả!

     -Ngoan nha, ngoan nha!

     Nàng ôm lấy hắn, vuốt lên mái tóc đen mướt huyền bí bị bết lại vì mồ hôi của hắn. Nàng loay hoay nhướng người lên cố với tới chiếc băng đô to trên đầu. Lắc lắc! Lắc lắc! Một viên bi màu đỏ rơi ra từ trong bông hoa lớn nhất trên chiếc băng.

     -Anh uống đi!

     -Thuốc này là gì?

     Dù thế nào hắn vẫn không tin được!

     -Là “Tương Tư Ngọc”!

     “Tương Tư Ngọc”? Hắn chưa từng nghe qua cái tên này! Là bí dược chăng? Cầm viên thuốc hắn nửa tin nửa ngờ. Bao nhiêu năm qua hắn vốn dĩ đã không tin ai, tuyệt đối không tin ai, với đàn bà lại càng khó mà tin được! Nhưng tình thế bây giờ cấp bách, hắn coi như sai lầm một lần!

     -Anh thấy đỡ chưa?

     Cơ thể mềm mại ôn nhu trong lòng hắn khẽ nhúc nhích. Cặp mắt to tròn đen láy nhìn hắn. Hắn không trả lời, đúng là đã thuyên giảm đi nhiều. Buông nàng ra, hắn ngồi dậy. Nàng cũng đứng lên theo. Yên vị trên chiếc ghế bành thêu hoa nhung đỏ, hắn nhìn nàng.

     -Lại đây!

     Nàng đứng im không nhúc nhích. Hắn chau mày, nhất định là phải gọi như vậy sao?

     -Bánh Bao, lại đây!

     Nàng lập tức chạy đến bên hắn, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện, nàng thích được gọi như thế hơn! Kéo nàng vào lòng, hắn nhìn sâu vào gương mặt của nàng, gương mặt trắng tròn như hoa sữa. Bây giờ hắn có thể tin nàng không tư ý, không vụ lợi, nhưng những người đàn bà bên hắn đều là những kẻ ti tiện hết mức có thể để tư cầu cho bản thân, hắn sao có thể hoàn toàn tin tưởng?

     -Nói, cô có phải biết được cách chữa căn bệnh này?

     Nàng đang mải ăn kẹo nên không ngước đầu nhìn hắn, vò vò vỏ kẹo trong tay nàng phụng phịu:

     -Bánh Bao biết!

     Mắt nàng híp lại, má hồng lên phúng phính.

     -Là ai dạy cô chữa?

     Cần hỏi từ nguyên do. Nếu là ai đó dạy nàng chữa, chả thà nhờ người ấy chữa còn hơn!

     -Là nãi nãi đã dạy cho Bánh Bao a!

     Nãi nãi của nàng? Bà ấy mất lâu rồi! Thật đáng tiếc nha!

     -Sao anh hỏi vậy?

     -Không! Chỉ là…

     -Nếu nãi nãi còn sống, nãi nãi cũng không chữa được đâu!

     Nàng vẫn nhai kẹo, ngữ khí bình thản, nhẹ nhàng. Hắn chau mày, kéo sát nàng vào lòng, giọng hắn phả vào tai nàng một hơi lạnh.

     -Tại sao?

     -Bởi vì chỉ có Bánh Bao mới chữa được thôi!

     -Tôi hỏi vì sao?

     -Hi hi!

     Nàng không trả lời, lách ra khỏi người hắn, đẩy cửa phòng mà đi ra! Còn mình hắn trầm ngâm, nàng không muốn nói thì cớ gì mà hắn không biết được?

     …

     -Bánh Bao à, dùng điểm tâm nè cháu!

     -Dạ!

     Bánh Bao cuộn tấm chăn lại, trông nàng như một cục bông gòn, rất xinh a! Vũ Phúc cười, ở nơi lạnh ngoài tiết, rét trong lòng này có nàng bỗng thấy ấm áp.

     -Bà ăn với cháu đi!

     -Không được đâu! Vũ Phúc phải làm nhiều việc lắm, không thể dùng bữa cùng cháu được đâu, hơn nữa cậu chủ cũng không cho phép!

     -Ứ ứ!

     Nàng phụng phịu làm mặt buồn. Vũ Phúc cười ra tiếng, lâu lắm rồi bà mới thấy vui vẻ như vậy.

     -Có chuyện gì?

     Cánh cửa nặng nề được đẩy ra, hiện lên bóng dáng cao lớn của một người đàn ông đang khoanh tay đứng nhìn. Vũ Phúc dĩ nhiên là biết người đó là ai, vội vã lui ra ngoài.

     -Thưa cậu chủ, chỉ là…

     -Hôm nay bà nói hơi nhiều đấy!

     -Vâng, tôi sẽ cẩn trọng hơn!

     Làm việc ở đây bao lâu, bà rõ cách xử phạt của Quang thị này, nói ra ai nấy không rét mà run!

     -Lui!

     -Vâng!

     Còn lại mình hắn với nàng. Nàng vừa thấy hắn liền tung chăn phóng khỏi giường, chạy đến ôm hắn! Hắn liếc nhìn, toàn con ngươi đen sâu thẳm, lạnh lùng hiển hiện rõ rệt!

     -Anh dùng bữa chưa?

     -Rồi!

     Hắn gỡ cánh tay trắng muốt của nàng ra, đi thẳng đến ghế, ngồi xuống. Chân phải vắt qua đùi trái, hay tay đan xen, mang vẻ quyền uy cao cao tại thượng, tưởng như quân vương không thể đến gần. Hắn lãnh đạm:

     -Cô ăn sáng đi!

     Nàng gật đầu, cười tươi như hoa. Nàng cầm đũa lên. Nhoáng một cái, chén dĩa sạch láng, trống trơn! Đến hắn còn phải giật mình! Nàng ăn không những nhiều mà còn nhanh nữa chứ! Nhưng sao không thấy nàng mập nhỉ?

     -Đến đây!

     Nàng ngồi im! Hắn phát mệt!

     -Cô đổi tên khác không được sao? Gọi cô như thế mọi người nghĩ tôi là gì?

     -Không thích!

     Nàng cật lực lắc đầu.

     -Bánh Bao! Thích Bánh Bao cơ!

     Nàng đưa hai tay lên má, xoa xoa. Ân! Nàng đứng dậy! Phụng phịu:

     -Bánh Bao giận đó nha, không chơi với anh nữa! Bo xì anh a!

     Nghe tiếng cửa đẩy ra và đóng lại. Hắn ngồi một mình, lãnh đạm nhìn căn phòng.

     Bên ngoài.

     -Xin mời tiểu thư quay lại!

     Một toán vệ sĩ ra trước chặn đường nàng!

     -Oa, sao vậy?

     -Đây là lệnh của tiên sinh! Mời tiểu thư quay vào!

     Nàng nhìn mấy người chắn đường có chút bực tức. Rút ra từ trong người một thanh gỗ, nàng bắt đầu thổi! Thanh gỗ này là vật hộ thân đặc biệt mà bà nội dành riêng cho nàng, được gọi là “Tiêu Khánh”. Tiêu Khánh là một ống trúc nhỏ, một đầu có bong bóng bằng da, chỉ cần thổi lên là phồng ra, trông Tiêu Khánh bây giờ y hệt một quả bong bóng dành cho con nít, có tay cầm. Nàng nắm Tiêu Khánh trong tay, chống tay lên hông.

     -Tránh cho Bánh Bao đi!

     Bọn vệ sĩ không biết cái gì gọi là “Bánh Bao” nhưng nhất quyết chặn lại, không cho nàng tiến một bước!

     -Cổ vạn niên, thú thần Thao Thiết, đại hầu thực bách vạn muôn dân, Tiêu Khánh xuất thế, phượng hoàng đại hỏa! Vô niệm, vô cầu hóa giải nan gia!

     Có thể là một bài đồng dao! Một bài đồng dao khó hiểu mà nàng đọc. Ngay lập tức trước mặt họ một bạch y bay lên, Tiêu Khánh từ trên giáng xuống. Chỉ nghe những tiếng “bụp bụp” vui tay, hàng rào người chắn trước nàng nhanh chóng bị chọc thủng! Nàng đáp xuống quẫy quẫy hai tay, lắc lắc. Nhìn nàng rất giống búp bê! Búp bê nổi giận! Lúc đó từ đằng sau một vòng tay to lớn vòng qua eo nàng.

     -Các ngươi lui!

     -Dạ, tiên sinh!

     Giọng nói trầm thấp đầy uy thế kinh người từ đằng sau nàng phát ra. Nàng quay lại liền bị cặp mắt ưng sắc bén nhìn.

     -Không ngờ cô cũng có chút võ công tự vệ!

     -Đó không phải là võ công!

     Nàng lắc đầu.

     -Là bài tập thể dục của Bánh Bao!

     Hắn im lặng không nói gì, bế nàng vào phòng.

     -Câu hát đó có nghĩa là gì?

     -Là bí mật của anh!

     -Là bí mật của tôi?

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s