Bánh Bao

Chương 5: Tướng Công! Về Ăn Cơm!

     -Bí mật đó là gì?

     Hắn cư nhiên ngồi trên ghế, tay khoanh lại nhìn hôn thê nhỏ bé trước mặt. Bánh Bao cất Tiêu Khánh vào người, lắc lắc mái tóc, hai ngón trỏ chỉ chỉ vào nhau.

     -Sau này Bánh Bao sẽ nói!

     Rồi thấy mặt hắn có chút thâm trầm, nàng nói tiếp:

     -Nãi nãi dặn như thế!

     Đôi mắt nàng mở to tròn nhìn hắn. Hắn thầm đánh giá nàng. Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài hắn đứng dậy bước ra khỏi phòng.

     -Trưa nay anh có về không?

     Giọng nói trong trẻo vang lên đằng sau hắn, hắn mở cửa vẫn không quay đầu lại, cánh cửa đóng sầm vọng theo tiếng nói âm u của hắn:

     -Không!

     …

     -Cháu làm gì đó?

     Vũ Phúc bước vào nhà bếp nhìn thấy nàng mút tay, vẻ mặt như nghĩ ngợi điều gì, gò má phúng phính khẽ chuyển động theo nụ cười của nàng, đáng yêu cực kì a!

     -Dạ không!

     Đôi mắt nàng khẽ vẽ một đường cong bán nguyệt, nàng đẩy cánh cửa liên thông từ nhà bếp đến khu vườn, nhảy tung tăng ra ngoài. Vũ Phúc nhìn nàng, ấm áp trong lòng lan tỏa.

     -Mi Sa? Em đâu rồi?

     Từ trong một bụi cây nhỏ, Mi Sa béo ú mềm mại nhảy vào lòng nàng. Nàng ngồi xổm xuống đất ôm Mi Sa vào lòng.

     -Trưa nay chúng ta làm cơm nhé! Bí mật chỉ có Mi Sa biết thôi nha!

     Nàng đưa ngón tay lên miệng, Mi Sa cào cào vào áo cô chủ, đầu gật gật ra chiều hiểu ý.

     …

     Đã mười giờ trưa, Vũ Phúc bận bịu chăm sóc vườn hoa đặc biệt của cậu chủ, hoa bỉ ngạn. Trong khu vườn kính, những loài hoa tuyệt đẹp khoe sắc, Bánh Bao dạo vòng quanh các chậu phong lan treo lủng lẳng, hoa rủ từng chùm trên đầu, đủ sắc loại. Mi Sa cào cào vào áo cô chủ, Bánh Bao mở to mắt nhìn rồi khẽ gật đầu. Nàng lặng lẽ rời khỏi khu vườn, Vũ Phúc đang mải lo chăm tỉa vườn hoa ngoài trời cũng không biết là nàng đã rời đi.

     …

     Phòng bếp vắng lặng.

     Căn phòng bếp to lớn như nhà bếp của một nhà hàng hạng sang, đầy đủ dụng cụ, những chiếc nồi thủy tinh trong suốt, những chiếc tô chén bằng sứ tráng men có in hoa văn sắp đầy trên chiếc kệ gỗ bóng mượt. Xa hoa là điều đầu tiên có thể cảm nhận được ở ngôi nhà này.

     -Mi Sa lấy cho chị cái nồi đất đó nha!

     Chiếc kệ gỗ khá cao, nàng căn bản không với tới nhưng Mi Sa thì lại khác, có thể leo đến mọi nơi cao nhất trong căn nhà. Mi Sa là thú cưng của nàng đồng thời cũng là trợ thủ đắc lực. Được huấn luyện kĩ lưỡng, Mi Sa có thể dễ dàng đem chiếc nồi xuống mà không gây bất kì một tiếng động nào!

     -Cảm ơn Mi Sa nhé!

     Nàng đón lấy cái nồi đất đặt lên chiếc bếp than hồng, bắt đầu thổi lửa. Nàng rang gạo cho vừa vàng rồi bắt đầu nấu, bỏ vào đó một chút Tán Hương là gia vị bí truyền của gia đình nàng. Xong, nàng lại thái thịt ba chỉ mỏng ướp hương chiên sơ qua dầu mè, thơm nức. Lấy ít cải ngọt cắt nhuyễn xào trộn đều với cơm, sắp thịt lên trên, nàng lấy nắp nồi đậy lại. Một món ăn nhìn đơn giản nhưng thật chất nó ẩn chứa nhiều bí quyết truyền đời khác nhau mà nàng được học từ nhỏ, nàng bỗng nhớ đến bà nội. Làm vừa xong đã mười hai giờ trưa, nàng lấy tay quệt mồ hôi ròng ròng trên trán, má nàng do ngồi với bếp than nên ửng hồng lên cả.

     -Chúng ta đi thôi!

     Nàng đặt chiếc nồi vào giỏ mây khoác lên tay, Mi Sa nhảy lên vai cô chủ. Nàng đẩy cửa kính tiến về đại sảnh…

     …

     -Đến rồi! Oa, cao lớn quá!

     Bánh Bao trầm trồ nhìn tòa nhà kính chọc trời trước mặt. Những chiếc xe hơi cáu cạnh đậu bên trong bãi xe lóa lên ánh mặt trời chói mắt. Nàng bước đến cửa tòa nhà.

     -A, cửa tự động!

     Nàng khẽ kêu một tiếng, cảm thấy thú vị. Hôn phu của nàng là tổng tài Quang thị, có lẽ ở tầng cao nhất. Nàng đi thang máy lên thôi.

     …

     -Cô bé đi đâu đây?

     -Em tìm tổng tài!

     -À, em có hẹn trước không?

     -Không!

     -Có hẹn trước thì mới vào gặp ngài được!

     Cô quản lí nhìn nàng cười cười, lại thêm một người cầu vinh nữa, cô quá quen với việc các cô gái đến tìm tổng tài của Quang thị cường thịnh này. Đàn bà hám danh, hám lợi nhưng vốn dĩ có bao giờ được ngài ấy chú ý đến đâu?

     -Dạ!

     Nàng ôm Mi Sa quay ra. Cơ bản nàng không cần làm vậy, chỉ cần nói nàng là hôn thê của hắn, có cả giấy hôn ước do chính nàng giữ thì thái độ của họ chắc chắn sẽ khác. Nhưng nàng không cần thiết phải làm thế, nãi nãi đã dặn là không được phô trương, lên mặt, nàng vào phòng chờ. Trong phòng chờ rất nhiều người ngồi gần hết các ghế, toàn là phụ nữ, nàng chọn một ghế ngồi xuống. Có vài người nhìn nàng nhưng cũng chẳng để ý, vốn dĩ họ nghĩ tìm đến đây mục đích của ai cũng như nhau.

     …

     Một giờ trưa rồi, vẫn chưa đến lượt nàng.

     -Tổng tài hiện đang có việc bận phiền các cô để lần sau!

     -Tôi chờ sáng giờ rồi mà, tổng tài có việc gì thế?

     -Tôi không biết! Nhưng tính ngài thì các cô đây cũng đã hiểu, nên tốt nhất là đợi lần sau!

     Mấy cô gái đứng lên biết không thể nói gì thêm đành nuối tiếc ra về. Còn mình nàng, nàng cũng đứng lên nhưng không ra cửa, lẳng lặng bám theo sau người thư ký. Đúng là nàng đoán không sai, người thư ký đi về phòng làm việc của tổng tài. Đợi người thư ký xong việc bước ra, nàng đẩy cửa đi vào.

     Phòng làm việc rộng lớn cùng hàng xấp tài liệu đặt trên chiếc bàn lớn giữa phòng. Căn phòng với nhiều ô cửa kính trong suốt hứng nắng tràn ngập, mùi hương thơm thoang thoảng. Dường như hắn rất có mắt thẩm mĩ, cả phòng làm việc được bày biện rất là tao nhã, hài hòa. Nàng xuýt xoa, đúng là nãi nãi không chọn lầm hôn phu cho nàng. Nhưng căn phòng lại không có ai, nàng lại sờ lên chiếc ghế tổng tài, còn hơi ấm tức là anh ấy vừa mới đi! Bây giờ sao nhỉ?

     -Um!

     Bánh Bao lấy từ trong người một miếng giấy vuông xinh xắn, gấp thành hình trái tim, lấy viết ghi vài chữ:” Tướng công! Về ăn cơm!”. Xong nàng đặt trên bàn, dùng đồ chặn giấy đặt lên một góc.

     -Chúng ta về thôi Mi Sa!

     …

     Về đến nhà, nàng vào phòng hắn đặt chiếc giỏ mây lên bàn kính, chiếc giỏ mây có thể giữ ấm cho món ăn không nguội, đến giờ cơm vẫn còn ấm và nàng biết từ đây đến chiều cơm vẫn chưa lạnh. Đặt kế bên giỏ mây một con hạc giấy, đuôi con hạc buộc một sợi chỉ nối với lời nhắn của nàng:” Bánh Bao làm cơm cho anh đây, nhớ ăn hết nhé! Chúc măm ngon! Bánh Bao buồn ngủ nên ngủ trước, khi nào anh về đừng đánh thức Bánh Bao nha. Kí tên: Bánh Bao”. Bên cạnh nàng vẽ một dĩa bánh, dĩ nhiên là bánh bao, đó là kí hiệu đặc biệt của nàng! Xong rồi, nàng chạy về phòng mình.

     …

     -Tổng tài, tôi đã thu xếp xong mọi việc!

     -Được!

     Hắn ngồi xuống ghế, đôi mắt ưng sáng quắc nhanh chóng phát hiện một hình trái tim bằng giấy đặt trên bàn.

     -Nãy, có ai vào phòng tôi không?

     -Thưa có tôi!

     Người thư ký trả lời, ngoài anh ta ra ai dám vào phòng tổng tài nữa chứ?

     -Ngoài anh còn ai nữa?

     -Thưa, ngoài tôi ra không có ai vào nữa hết, những người đợi ngài tôi đã bảo họ ra về! Nhưng… có việc gì sao ạ?

     -Không, anh lui trước đi!

     -Vâng!

     Khi người thư ký đã khuất sau cánh cửa, hắn cầm lấy trái tim bằng giấy đó lên. Ách! Bánh Bao? Là cô ta sao? Vào phòng hắn mà không ai biết ư? Xem ra hắn quá xem thường nàng rồi!

     -Ăn cơm?

     Hắn cười nhạt một tiếng! Chỉ là hôn ước, gọi hắn là tướng công có phải là mơ cao quá sao? Hừ, hắn nhét tờ giấy vào túi. Nhấn “tít” một cái:

     -Chuẩn bị xe, sẽ dùng ngay lập tức!

     -Dạ, tiên sinh!

     Hắn đứng dậy. Để xem cô giở trò gì?

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s