Bánh Bao

Chương 6: Bánh Bao Thích Được Hôn

     …

     -Thiếu gia đã về!

     -Tiểu thư đâu?

     -Thưa, tiểu thư đã nghỉ trưa!

     Hắn lặng lẽ đi lên lầu, mở cánh cửa phòng nàng ra, bước vào trong. Cả căn phòng vắng lặng, gió lất phất bay qua rèm cửa trắng toát. Đến bên giường nàng đang ngủ say, gương mặt trẻ con phụng phịu cười nhẹ nhàng. Nàng nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông, bên trái Mi Sa cũng cuộn lại thành một một cục nằm kế cô chủ nhỏ. Hắn thầm nghĩ, thật vừa khéo mèo-chủ giống nhau!

     -Bánh bao, bánh bao a!

     Nàng nhẹ giọng nói trong mơ.

     -Ứ, không thích!

     -Thích được mẹ hôn cơ!

     Hắn im lặng, con nít hay ngủ mớ sao? Nàng càng cố cuộn người lại thành một khối tròn. Hắn nhìn vào gương mặt sữa trắng tuyết, nhéo mạnh cái má hồng đào một cái!

     -Á!

     Bánh Bao nhanh chóng bật dậy, mở mắt ra.

     -Oa, sao anh nhéo Bánh Bao?

     Nàng thút thít. Hắn phì cười.

     -Không được chạm vào người sao? Thủ thân như ngọc nhỉ?

     Giọng hắn đầy mỉa mai. Nàng bất ngờ ôm chặt lấy hắn, dùng hết sức đấm vào lưng hắn khóc oa oa:

     -Bắt đền! Bắt đền! Nhéo Bánh Bao đau quá!

     Nàng không ngừng khóc ướt cả vai áo hắn, hắn đột nhiên có ý trêu đùa nàng một chút liền lấy tay đánh mạnh vào mông nàng!

     -Oa, không thương Bánh Bao, đánh đau quá! Oa oa!

     Nàng khóc rần trời, tay không ngừng túm áo hắn. Hắn cười nhạt, bế nàng đứng dậy đi ra khỏi phòng.

     …

     Nàng vẫn không ngừng khóc trên vai hắn, hắn đẩy cửa phòng mình bước vào trong. Từ xa hắn đã nhìn thấy chiếc giỏ mây đặt trên bàn. Lại gần nhìn thấy con hạc giấy hắn đã biết đó là của ai. Ngồi xuống chiếc ghế đệm nhung, hắn cầm tờ giấy lên. Nấu cho hắn ăn sao? Hay là hạ độc? Hắn cười lạnh! Nàng vẫn khóc sướt mướt trên tay hắn, hình như khóc là sở trường của nàng, khóc gì mà khóc miết vẫn không ngừng khóc!

     -Được rồi nín đi!

     -Không nín, không nín! Bắt đền, bắt đền!

     Nàng đạp đạp chân, tay túm chặt áo hắn.

     -Được rồi! Cô muốn đền gì?

     -Hôn Bánh Bao đi! Bánh Bao thích được hôn lắm!

     Hôn? Đâu dễ dàng mà hắn hôn được chứ!

     -Được được, nhưng phải làm một việc!

     -Việc gì?

     Nàng sụt sùi, lấy tay lau lau nước mắt.

     -Giúp tôi ăn!

     -Đút anh ăn sao?

     Nàng mở to mắt nhìn hắn. Hắn ngẩn người, sao nàng lại hiểu thành vậy? À, nàng là con nít!

     -Không phải là đút mà là giúp tôi ăn!

     -Cũng vậy thôi à!

     Nàng phụng phịu, giúp ăn là đút ăn chứ còn gì nữa. Hắn dở khóc dở cười nhìn nàng, làm sao giải thích cho nàng hiểu đây?

     -Thôi được rồi, gì cũng được, nhưng phải làm cho tôi ăn hết số cơm này!

     -Hi hi!

     Nàng lập tức thôi khóc, cười chúm chím nhìn hắn, lấy niêu cơm từ trong giỏ mây ra. Hắn nhìn nàng, môi gợi một ý cười tàn khốc, muốn hắn hôn sao? Đâu dễ dàng vậy được! Rồi nàng sẽ phải hối hận!

     -Anh mở miệng ra đi!

     -Không thích!

     Hắn lạnh lùng đáp lại, thờ ơ nhìn ra cửa sổ. Nàng phụng phịu níu áo hắn:

     -Anh hư lắm, hư lắm a!

     Hắn quay lại nhìn nàng, gương mặt vô cảm. Nàng cũng nhìn hắn thút thít:

     -Anh ăn một muỗng thôi! Nha nha!

     Nàng chớp đôi mắt nai nhìn hắn thành khẩn.

     -Tôi không có hứng thú!

     Hắn quay ngoắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Tay hắn chống lên cằm, gương mặt như tạc từ đá cẩm thạch sắc nét, đôi mắt lơ đãng nhìn vô thần trong không gian. Nàng nhìn niêu cơm, chau mày lại, đôi môi cong lên, nàng nhất định phải đút hắn ăn! Nhưng mà hôm nay thì… có lẽ nàng chỉ cần đợi một lát nữa! Hôn phu thật cứng đầu quá đi, lại đánh mông nàng nữa! Đau quá à, nàng khẽ xoa xoa má. Hắn nhìn nàng đang lặng thing cười nhạt, bỏ cuộc rồi sao?

     -Nếu cô đã không thể làm thì tốt nhất là ra khỏi phòng tôi đi!

     Hắn lạnh lùng buông một câu. Nàng im lặng, lấy nắp đậy niêu cơm lại nhưng không xê dịch chỗ ngồi, nàng biết đã đến rồi! Hắn nhìn ánh sáng tràn qua phòng, đôi mày phút chốc nhíu lại. A, lại bắt đầu! Đau, cơn đau lan từ bụng tỏa rộng ra, từng cơn thắt, mồ hôi trên người tuôn xuống như mưa. Lưng áo hắn ướt đẫm, mái tóc đen cũng bắt đầu bết lại, từng lọn tóc ẩm ướt như được gội. Hắn rùng mình mấy lần, cơn đau trải rộng, lan nhanh đến mức hắn nghĩ mình có thể bị bức đến chết ngay bây giờ!

     -Anh ngồi yên nha!

     Bánh Bao đỡ đang điền của hắn, bàn tay nhỏ nhắn xoa xoa huyệt ấn đường của hắn. Nàng leo lên người hắn, bám vào bờ vai mạnh mẽ to lớn, hai cánh tay trắng muốt ôm lại, hít một hơi nàng vận khí truyền qua người hắn. Hắn như nhẹ được một phần rất to lớn, cơn đau lập tức bị áp chế. Nàng thở ra vào, hơi thở nặng thoảng qua tai hắn, mồ hôi rịn trên trán nàng. Mím chặt môi, nàng dán cả cơ thể vào khuông ngực rắn chắc, cường tráng đang thấm đẫm mồ hôi kia. Công lực được truyền qua gần như trong vẹn. Lúc ấy hắn cảm nhận được Bánh Bao nhỏ bé này quả thật rất mềm mại, làn da mịn màng chạm vào hắn rất ôn nhu. Hắn nhịn không được mà ôm lấy eo nàng, như ôm lấy một con búp bê bằng bông, đáng yêu đến không ngờ.

     -Không có cách chữa triệt để sao?

     Mãi khi cơn đau qua đi, hắn vẫn ôm nàng mà hỏi. Hai má nàng nóng rực do vận công quá mức, hơi thở hổn hển, nhưng giọng vẫn rất dịu ngọt, dễ thương:

     -Có, nãi nãi nói bệnh của anh có thể chữa dứt!

     -Bằng cách nào?

     Hắn khẩn trương.

     -Bánh Bao nói anh không tin đâu!

     -Thì cứ nói đi!

     -Thôi, anh hỏi nãi nãi đi, nãi nãi biết rõ hơn Bánh Bao nhiều á!

     -Vậy mà cô bảo nãi nãi cô không chữa được là sao?

     -Thì nãi nãi biết thôi chứ đâu chữa được!

     -Thật chứ?

     -Anh hỏi nãi nãi đi, hu hu, anh không bao giờ tin Bánh Bao hết!

     Nàng thút thít. Hắn vỗ vỗ lên lưng nàng, Nàng buông hắn ra, nhìn niêu cơm, lấy tay lau nước mắt đặt niêu vào giỏ rồi ôm chạy ra ngoài. Còn mình hắn ngồi trong phòng im lặng.

     “Tít”.

     -Gọi về Quách thị cho tôi!

     -Vâng, thiếu gia!

     Một hồi sau, có tiếng bắt máy. Giọng hắn trầm ổn:

     -Có phải là người của Quách thị?

     -Đúng vậy, xin lỗi là ai thế?

     Vừa nghe hắn đã biết đó là giọng của mẹ nàng, dù gì hắn cũng từng gặp qua bà một lần.

     -Cháu là Ngạo Lãnh đây!

     -A, là cháu sao? Có chuyện gì vậy? Trân nhi gây rắc rối cho cháu à?

     -Không, cháu muốn gặp Quách nãi nãi thôi ạ!

     -À, ừ cháu đợi chút nhé!

     Hắn ngồi yên trên ghế, tay cầm ly rượu vang đỏ. Tựa lưng vào ghế, thả lỏng mình, nhìn xuyên qua tấm rèm cửa, từng khắc trôi qua thật vô cùng bình lặng.

     -Là Quang nhi à?

     Hắn thức thời ngồi dậy.

     -Nãi nãi, là cháu đây!

     -Có chuyện gì cần hỏi ta sao?

     Bên kia đầu dây một giọng nói rất rõ ràng không mang vẻ gì của một người già ngoài thất thập cổ lai hy cả. Giọng nói rất khỏe, ngữ điệu bình thản, hắn đã có vài phần kính trọng với Quách lão bà bà này.

     -Cháu muốn hỏi về bệnh của cháu…

     -“Tuyệt mạch âm kỳ” ư? Bệnh này ta chưa từng nghĩ là sẽ tồn tại nhưng không ngờ cháu lại mắc phải!

     -Vậy có chữa được không?

     Hắn gấp gáp hỏi. Bên kia đầu dây một khoảng im lặng trôi đi. Bên ngoài mây vẫn bay một cách hờ hững, lòng hắn như lửa đốt. Rốt cuộc là có chữa được không?

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s