Bánh Bao

Chương 7: Hôn Má Không Phải Hôn Môi

     -Ừm! Có thể!

     Hắn như buông được cả gánh nặng nghìn cân, giọng tuy vẫn giữ ngữ khí lạnh lùng nhưng có thể nhận ra rõ vẻ hoan hỉ trong đó:

     -Vậy, có thể chữa bằng cách nào?

     -Dùng Tận Thương Đan và Tương Tư Ngọc, quan trọng là phải tìm được người có “Âm nhã linh thuật” để truyền công thì mới có thể chữa được!

     Hắn chau mày, khí công và y dược hắn biết cũng không ít nhưng mà những cái tên này đều nghe rất lạ! Là bí truyền chăng?

     -Những đan dược này kiếm ở đâu mới có?

     -Những thứ đó ta đều có cả!

     Mắt hắn xuất hiện một tia kinh hỉ, vậy chỉ còn yếu tố kia, thật khó tìm!

     -Nãi nãi, cháu không thông lắm, người có “Âm nhã linh thuật” là người như thế nào?

     Bên đầu dây kia, giọng trầm ổn, ngữ khí vẫn bình thản tuy có chút phấn khích:

     -Đó là người được sinh vào ngay lúc giao thời qua niên, có thể lực đặc biệt, cơ thể rất nhạy cảm, có khả năng hấp thụ nhật nguyệt linh khí, kinh mạch cũng không giống người thường, những người có số vận như thế thường chết yểu, thậm chí khi vừa sinh ra đã có thể không giữ được mạng rồi!

     Hắn lo lắng, vậy là hy vọng chẳng phải rất mong manh sao?

     -Hơn nữa, trên vạn người chưa chắc được một, quả thật là đãi cát tìm vàng trong sa mạc!

     Giọng nói trầm ổn đó lại vang lên, nhẹ nhàng như không, đè lên ngực hắn một lực thật nặng. Không lẽ đã hết hy vọng sao? Đan dược thì có mà điều quan trọng nhất để truyền dẫn thì lại không, chẳng phải đã gọi là vô năng ư? Mãi không nghe thấy hắn nói gì, bên kia đầu dây khẽ thở dài.

     -Số cháu chưa tận chớ nên bi quan!

     “Ha”. Hắn cười một tiếng, số chưa tận? Mà bệnh thì vô năng, vậy chẳng phải là gần tận rồi sao?

     -Dù sao thì… cháu cũng cám ơn bà!

     -Cháu đang nghĩ gì? Tuyệt vọng sao?

     Giọng nói đó rắn rỏi, kiên quyết như muốn hắn nói ra một điều gì. Hắn im lặng, tuyệt vọng sao? Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tuyệt vọng cả. Giờ thì sao? Là hắn đang nghĩ gì? Nội tâm đang giằng xé sao?

     -Cháu… chỉ thấy bất lực thôi!

     -Chỉ cần có người đó là có thể chữa được, cháu hà tất phải nghĩ như thế?

     -Người đó theo ý nãi nãi chẳng phải là gần như không tồn tại sao?

     -Gần như vậy!

     -Vậy cháu đâu còn lý do gì để hy vọng?

     Hai tay hắn đan xen vào nhau, cơ thể ngả về trước, khuỷu tay tựa vào đùi. Gương mặt hắn giờ trở nên âm u vô cùng.

     -Đúng là dường như chẳng còn hy vọng!

     Giọng đầu dây bên kia vẫn chẳng có cảm xúc, thản nhiên mà thốt ra.

     -Như ta đã nói, Quang nhi, số cháu chưa tận, thiên địa đã ban cho Quách gia chúng ta một nữ nhi “Âm nhã linh thuật” với số mệnh tồn tại và có thể truyền thụ khí công!

     Ngữ khí cuối cùng như phấn khích cực hạn rồi lại dịu xuống. Như một tiếng sét cảnh tỉnh hắn ngay lập tức, hắn trở nên cực kì khẩn trương:

     -Vậy người đó có phải là…

     -Là Quách Trân Trân, đó là lý do cả ta và gia đình cháu lập nên hôn ước này!

     Hắn vỡ lẽ, là nguyên cớ vậy sao?

     -Quách nhi từng nói nếu không vì cứu cháu nó cũng sẽ không tồn tại!

     Hắn đơ người. Nàng, kì thực là nàng nghĩ cho hắn sao?

     -Cháu chưa từng nghĩ là…

     -Đáng lẽ nó sẽ chết trước khi nó bảy tuổi nhưng vì sứ mệnh này mà nó đã vượt qua để tiếp tục tồn tại cho đến bây giờ!

     Hắn không nói thêm được lời nào. Nàng và hắn biết nhau qua hôn ước này, sao lại có thể vì hắn mà hạ quyết tâm như thế?

     -Quách nhi đã cố gắng rất nhiều, suốt tám năm học khí đạo vào luyện đan đều không ngơi nghỉ, chỉ chờ ngày có thể hóa giải nan y này cho cháu. Ta nghĩ đối với cháu có thể là phiền toái. Nhưng mà có lẽ…

     Ngưng lại một chút để kìm nén cảm xúc, giọng lão bà mới chầm chậm tiếp lời:

     -Hôn ước có lẽ sẽ không thành, sau khi chữa dứt cho cháu có thể nó sẽ chết đúng như định mệnh của nó! Lúc đó cháu có thể hủy hôn cũng được!

     Câu nói cuối cùng nhẹ bẫng, tưởng như hư không nhưng cũng rất nặng nề. Hắn im lặng, đã biết bên kia đầu dây đã dập máy, là đau thương sao? Hắn vô lực ngả người trên ghế, nàng thật lòng sao? Hắn đã nghi oan hay đã quá lạnh lùng với nàng? Dù rằng hắn biết lạnh lùng là bản chất của hắn, nhưng mà cứu hắn đổi lại bằng chính tính mạng mình, đã có ai làm vậy cho hắn chưa? Hay xung quanh hắn chỉ là những kẻ vụ lợi bản thân, khiến hắn phát chán phát ghét? Bất chợt nhìn ra cửa phòng hắn thấy một thân nữ tử đang đứng, nước mắt lăn dài lên gò má phúng phính. Đôi mắt to đen long lanh đẫm lệ để lại một nỗi buồn xao xuyến trong lòng người khác. Bàn tay nhỏ xinh vịn vào cánh cửa, mái tóc đen khẽ bay bay, nàng cũng vừa chạm phải ánh nhìn của hắn liền đóng cửa lại, không gây một tiếng động nào. Thân ảnh nhỏ nhắn biến mất. Hắn ngồi dậy khỏi ghế, xô cánh cửa bước ra ngoài vừa kịp nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé đang chạy lên lầu. Hắn không nghĩ chính mình lại làm tổn thương nàng đến thế!

     …

     “Cộc cộc”, Im lặng bao trùm, hắn đã gõ cửa mấy lần mà từ bên trong vẫn không có bất kì động tĩnh gì. Tra chìa khóa vào, “tách” một tiếng, cánh cửa được mở ra. Hắn bước vào. Nàng dường như không có trong phòng, đã chạy đi đâu?

     “Ngao”. Tiếng Mi Sa làm hắn phát giác ra nàng đang ngồi trên cửa sổ. Dưới ánh đèn, gương mặt bầu bĩnh trở nên ươn ướt vì những vệt nước mắt chạy dài quanh má, nàng co đầu gối, ôm Mi Sa vào lòng, áo đầm trắng khẽ lay nhẹ trước gió, từng lọn tóc đen dài bay lất phất. Hắn tiến lại gần. Nàng im lặng, không có động tĩnh gì. Khi hắn khẽ gọi:

     -Bánh Bao!

     Nàng vẫn im lặng, cúi đầu xuống. Nước mắt vẫn tiếp tục rơi, gương mặt nàng trở nên buồn u uất, hắn bỗng thấy nao lòng.

     -Bánh Bao không muốn gặp anh! Chán ghét anh lắm! Anh đi đi!

     Đột nhiên nàng òa lên, khóc nức nở rồi thả người rơi khỏi cửa sổ! Hắn thẫn thờ, phản ứng của nàng sao lại mạnh mẽ vậy liền vội đu người phóng qua cửa sổ, đáp xuống mái nhà bên dưới. Nàng chạy băng băng trên những mái nhà cao thấp nhấp nhô của căn biệt thự rộng lớn. Hắn đuổi theo sau.

     …

     Hơn một canh giờ trôi qua, hắn đuổi theo nàng khắp biệt thự. Nàng quả là nhanh nhẹn như sóc, phóng tới phóng lui trên những mái nhà. Hắn không muốn kéo dài nữa, liền giả vờ trượt chân ngã xuống một lùm cây nhỏ bên dưới. Nàng vì tức giận và buồn bã mà không muốn gặp mặt hắn. Vừa lúc hắn trượt xuống liền nghe Mi Sa kêu một tiếng nàng quay đầu lại. Nàng quên mất hôm nay là ngày kị với kinh mạch của hắn có thể dẫn đến những cơn đau bất thường. Nàng dừng lại, phụng phịu:

     -Anh ấy đáng ghét lắm! Mi Sa, hu hu!

     Mi Sa cào nhẹ váy cô chủ, đặt bàn chân lên tay nàng, có ý tứ. Nàng gật gật đầu rồi nhảy xuống tìm hắn. Kì lạ, rõ ràng nàng nhìn thấy hắn ngã xuống đây mà, sao tìm hoài không thấy? Cả Mi Sa cũng chẳng tìm ra, nàng hơi lo lắng, Bất chợt một bàn tay to lớn từ đằng sau nhấc bổng nàng lên, nàng hốt hoảng, kẻ nào mà có thể giấu khí kín như thế? Nàng hoàn toàn không nhận ra được! Mi Sa thấy cô chủ gặp nạn liền dựng đứng lên chuẩn bị tấn công.

     -Bắt được rồi!

     Giọng hắn ôn nhu vang lên bên tai nàng. Giờ nàng mới biết rõ sự tình, quẫy đạp khi hắn ôm vào lòng:

     -Oa oa, lừa Bánh Bao, anh lừa Bánh Bao, không chịu, không chịu!

     Mi Sa cũng nhận ra hắn liền thu thế nhảy lên người nàng. Hắn không muốn đang đêm thế này mà lại ồn ào liền phủ lên đôi môi nhỏ xinh đang trách móc của nàng một cái hôn rồi ẵm nàng thẳng về phòng.

     …

     Về đến phòng hắn đặt nàng xuống giường. Lần đầu tiên hắn cho ai khác vào phòng hắn ngoài Vũ Phúc, người chăm sóc phòng lâu năm. Lúc này hắn mới ngừng hôn nàng. Vừa đặt mình xuống giường, nàng giãy giụa liên tục:

     -Oa oa, không chịu!

     -Tôi hôn em rồi đó chứ, em còn muốn gì nữa?

     Nàng vẫn không ngừng quẫy đạp, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ:

     -Hôn má cơ, anh hôn môi mà!

     Ách? Hôn má? Là hôn má sao?

     -Tại em không nói trước thôi!

     -Mẹ Bánh Bao cũng hôn má mà, ba cũng vậy mà, nãi nãi cũng như thế, có anh là khác thôi a!

     Nàng phụng phịu lấy tay lau nước mắt. Hắn dở khóc dở cười, người thân nàng thì phải khác chứ, sao giống được, hơn nữa hắn cũng là hôn phu của nàng mà!

     -Được rồi, được rồi, hôn má thì hôn má!

     Hắn cúi xuống đặt lên bầu má phúng phính một cái hôn nhẹ. Nàng nín khóc tựa vào lòng hắn. Mi Sa như biết đã đến lúc “riêng tư” của cô chủ liền tìm một góc cuộn lại đánh một giấc.

     -A! Đau!

     Đột nhiên nàng hét lên.

Advertisements

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s