Bánh Bao

Chương 8: Bánh Bao Rất Là Ngon

     Ra là hắn vừa cắn nàng một cái! Bầu má nàng phúng phính đáng yêu, lại hồng hồng một màu xoan đào khiến hắn không nhịn được mà cắn một cái. Nàng lại khóc bù lu.

     -Nín, nín! Con nít mít ướt!

     -Oa, không phải con nít!

     Nàng ôm lấy má, hai mày chau lại. Hắn gỡ những ngón tay đang bấu chặt trên má, nắm hai bàn tay nhỏ xinh của nàng trong bàn tay to lớn mềm mại của hắn. Nghiêng người làm nàng ngã xuống giường, hắn cười nhẹ, cắn vào bầu má bầu bĩnh, nàng lại khóc oa oa.

     -Đừng cắn Bánh Bao nữa mà!

     Giọng nàng dịu dàng, chứa nhiều ủy khuất khiến hắn bỗng dưng lại thấy xót xa.

     -Đừng khóc nữa!

     -Hu hu, muốn khóc cơ!

     Hắn ôm trọn nàng trong cánh tay to lớn, nhìn kỹ gương mặt bầu bĩnh xinh xắn. Cắn nhẹ vành tai nàng, giọng hắn lúc xa lúc gần:

     -Rất đáng yêu!

     -Nói Bánh Bao hả?

     Nàng đột nhiên lại thấy vui lên, để hắn ôm vào khuông ngực rắn chắc. Cơ thể nàng thật thơm, làn da mềm mịn như da em bé, lại mát nữa. Dù hắn tiếp xúc với phụ nữ không ít, có thể nói hắn là cao thủ tình trường, trải qua không biết bao nhiêu người đàn bà. Có người phụ nữ đẹp như tranh vẽ với những đường cong tuyệt mĩ, hay những gương mặt sắc sảo, mặn mà nhưng tuyệt nhiên hắn chưa từng gặp một người phụ nữ nào giống như nàng. Làn da không tì vết như ngọc, nhưng bên trong lại ẩn chứa những bí mật. Nhớ lại lời của Quách nãi nãi, hắn đột nhiên lại thấy ủy khuất cho nàng.

     -Ngay từ đầu là em đã biết?

     -Biết gì?

     Tay nàng nắm lấy cổ áo hắn, hơi thở nàng nhẹ nhàng quanh khuông ngực của hắn.

     -Em chẳng phải là đến để chữa “Tuyệt mạch âm kỳ” cho tôi sao?

     -Ừ, Bánh Bao biết!

     -Em không sợ sao? Về kết cục cuối cùng của mình…

     -Không!

     Nàng quả quyết! Hắn cúi xuống nhìn ánh mắt trong veo của nàng, không có một chút sợ hãi gì nổi lên, phẳng lặng như mặt hồ không sóng.

     -Tại sao?

     -Bánh Bao không thể chết được!

     Hắn yên lặng, gương mặt nhỏ xinh phúng phính tràn đầy vẻ kiên quyết.

     -Sao em nói vậy?

     -Bánh Bao còn có mẹ, ba và nãi nãi, trước đây Bánh Bao từng nghĩ, không thể rời xa những người thương yêu cho nên quyết phải tồn tại, vượt qua hạn kì bảy năm.

     Nàng khẽ cúi đầu xuống, giọng nói vẫn giữ ngữ khí thanh suốt.

     -Bây giờ còn là vì…

     Nàng đột nhiên nhỏ giọng.

     -Vì cái gì?

     -Vì hôn phu của Bánh Bao nữa!

     Nàng đỏ mặt cúi xuống, đôi môi cánh hoa cong lên, hay tay bấu chặt vào áo hắn. Hắn không biết vì sao lại cảm thấy dễ chịu, cười nhẹ.

     -Thật không?

     Nàng không đáp chỉ gật đầu. Đẩy nàng ra, hắn luồn tay vào từng lọn tóc mát lạnh của nàng, ngón tay thon dài theo viền mặt trái xoan bầu bĩnh mà vuốt ve. Nhìn thẳng vào mắt nàng không hề có một tia dối trá. Nàng ngượng đỏ mặt nhìn xuống, hắn nâng cằm nàng lên, làm đôi gò má hồng đào thêm ửng.

     -Ha ha ha!

     Rốt cuộc cũng không nhịn được, gương mặt nàng quả thật rất đáng yêu. Nàng phụng phịu:

     -Anh cười gì?

     -Em đỏ mặt trông rất dễ thương!

     Nàng lấy gối đập vào mặt hắn.

     -Anh thấy ghét quá đi à!

     Hắn cười đỡ lấy gối. Gương mặt nàng đỏ ửng. Kéo nàng lại vào lòng, hắn cố ý trêu đùa:

     -Mặt em đỏ kìa!

     -Á, anh thấy ghét!

     Nàng tức quá đi mất, chọc nàng đỏ bầu má ửng hồng. Bất chợt nàng giương đôi mắt long lanh nhìn hắn:

     -Anh… không đuổi Bánh Bao sao?

     Hắn sững sờ! Trước đây mỗi lần nàng vào phòng hắn hắn đều tỏ ra khó chịu, lập tức đuổi nàng đi. Nhưng lần này lại khác…

     -Em giận?

     -Ứ!

     Nàng quay lưng lại với hắn. Hắn phì cười ôm nàng từ phía sau:

     -Con nít quả thật nhớ lâu!

     -Oa, không phải con nít mà!

     Nàng đột nhiên ngồi dậy, tung người ra khỏi giường. Giận à? Nàng sao thay đổi tính tình thất thường thế?

     -Em sao vậy?

     -Hức hức!

     -Anh không tin Bánh Bao! Sao Bánh Bao chữa cho anh được chứ?

     -Bởi vì vốn dĩ tôi chưa từng tin ai!

     -Như vậy sao anh sống được? Nghi ngờ chính mình luôn sao?

     Hắn thoáng qua ý niệm. Nghi ngờ chính mình?

     -Bánh Bao về với nãi nãi, không chữa được cho anh nữa đâu!

     Hắn ngay lập tức tức giận đứng dậy đến trước mặt nàng.

     -Em đang làm gì? Uy hiếp tôi à? Em nghĩ rằng có thể đe dọa tôi được thì em quá non nớt rồi!

     -Bánh Bao không chữa cho anh được thì Bánh Bao ở đây cũng đâu có ý nghĩa?

     -Em là người mang vận mạng “Âm nhã linh thuật”, hơn nữa nãi nãi lại có đan dược, lý do gì mà không chữa được? Có phải cố ý làm khó tôi không?

     Giọng hắn lạnh lùng như băng, ngữ khí nhanh chóng thay đổi, dường như tâm hồn hắn bị phủ tuyết dày đến mức không cho bất kì một tình cảm nào lọt qua.

     -“Tận Thương Đan” không phải là đan dược thường, phải dẫn qua thức ăn mới được, Bánh Bao nấu cơm mà anh không ăn làm sao mà chữa được chứ?

     Nói dứt nàng ngồi bệt xuống đất mà khóc. Đến giờ hắn mới hiểu ra, thì ra niêu cơm đó có trộn lẫn đan dược. Nhưng là nàng không nói trước, hắn vốn dĩ không tin người ngoài, sao lại có thể tùy tiện ăn một món lạ được cơ chứ?

     -Em chưa từng nói cho tôi nghe là trong đó có đan dược!

     Hắn lạnh lẽo mà nói một câu, rồi quay lưng bỏ đi. Khi tay hắn chạm đến cánh cửa phòng, nàng nức nở nói:

     -Anh… nếu đã không tin Bánh Bao thì Bánh Bao sẽ về với nãi nãi, anh không bao giờ hiểu cảm giác chờ đợi cái chết của Bánh Bao đâu, không bao giờ hiểu đâu!

     Hắn cười nhạt, hiểu chứ! Hắc dĩ nhiên hiểu rõ điều này, điều mà hắn phải đối mặt thường xuyên!

     -Chờ đợi? Sao phải chờ đợi? Muốn chết bất kì khi nào cũng có thể, nếu em muốn tôi cũng có thể giúp em chết được!

     Hắn đóng sầm cửa giận dữ đi ra ngoài. Nàng ở trong căn phòng rộng lớn có một mình. Mi Sa không biết từ bao giờ đã dậy, chạy đến bên cô chủ. Nàng khóc nức nở, chỉ có nãi nãi mới hiểu được căn bệnh kì lạ của nàng. Khi đau buồn thái quá thì bệnh sẽ tiến triển thêm một bước, nàng từ nhỏ đã được mọi người cưng chiều ít khi để nàng khóc, bởi khi khóc là căn bệnh lại tái phát. Nơi này không có ai cả!

     “Ngao”. Mi Sa kêu thảm thiết khi thấy cô chủ nằm bất động trên thảm. Nó biết ngay bây giờ nó cần phải làm gì!

     …

     -Con mèo của tiểu thư chạy đi đâu vậy nhỉ?

     -Ờ, chắc chạy chơi thôi mà!

     Đám người hầu chỉ để chút quan tâm đến chú mèo trắng muốt, mập ú đang chạy gấp gáp hướng về phòng tiểu thư rồi ai làm việc nấy, chỉ là thú cưng thôi mà!

     “Soạt soạt”. Mi Sa lục lọi, tìm kiếm trong hành trang của nàng. “Hoàn Sinh Tán” nằm tận dưới đáy vali, cuối cùng cũng tìm ra được. Mi Sa ngậm hộp linh đan chạy trở về phòng của hắn.

     …

     -Trân Trân! Quách Trân Trân!

     -…

     -Bánh Bao!

     Hắn lay mạnh nàng cũng không phản ứng gì, hơi thở suy kiệt như sắp tàn sinh. Không lẽ… Hắn bỗng chốc trở nên hốt hoảng, nàng chưa thể chết được! Vừa lúc ấy…

     “Ngao”.

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s