Bánh Bao

Chương 9: Xuống Nước Cầu Hòa

     Mi Sa đặt vào tay hắn chiếc hộp lục giác màu đỏ, trên đó ghi ba chữ vàng “Hoàn Sinh Tán”. Hắn mở chiếc nắp lấy trong đó một viên hắc dược cho vào miệng nàng. Miệng nàng bé xíu vừa vặn ngón tay hắn, viên đan dược nằm trong miệng không chịu trôi xuống. Hắn cầm lấy ly nước suối nhấp một ngụm rồi truyền vào miệng nàng. Lập tức đan dược phát huy tác dụng, nàng chầm chậm mở mắt ra. Cặp mắt nai to đen mơ màng nhìn về phía trước, hắn như ảo ảnh trong làn sương mù dày đặc, không thể nhìn rõ chân tướng.

     -Tỉnh rồi à?

     Ngữ khí của hắn chẳng chút thay đổi, vẫn lạnh lùng như trước. Bây giờ cần nhất là nàng phải sống, sau khi chữa dứt bệnh nan y của hắn nếu nàng không chết, hắn sẽ tự tay tiêu diệt nàng. Đối với hắn, kẻ có lợi thì cho sống lâu một chút, kẻ vô dụng thì giết đi, đạo lý này đối với hắc giới ai ai cũng biết cả.

     -Oa oa!

     Nàng ôm hắn cứng ngắc khóc bù lu. Hắn biết nàng hoảng sợ nên để yên không ngờ nàng cứ dụi dụi vào ngực hắn mãi làm hắn muốn phát hỏa!

     -Này, đủ rồi đấy!

     Rốt cuộc nhịn không được hắn đẩy nàng ra, tay nàng bấu lấy áo hắn chặt đến mức cứ như bị keo dính vào. Hắn kéo theo cả nàng lên giường, hắn đâu có hứng với con nít chứ!

     -Buông!

     -Oa oa!

     Nàng càng ngày càng khóc lớn, hắn càng phát hỏa!

     -Buông ra!

     -Không, oa oa!

     Hai người giằng co mãi rốt cuộc nàng không buông ra mà còn khóc to hơn cả trước. A, phải làm sao? Hắn từng gặp nhiều hạng đàn bà, đàn bà nào dù thủ đoạn gấp mấy cũng vô hiệu trước hắn vậy mà giờ hắn lại không làm gì được một bé con!

     -Được rồi Bánh Bao, buông ra!

     -Hu hu, anh… ăn hiếp Bánh Bao!

     -Ăn hiếp cô?

     Hắn cười lạnh một tiếng. Bánh Bao cọ cọ cái má bầu bĩnh vào áo hắn.

     -Hu hu, ứ không chịu!

     -Cô không chịu cái gì?

     Lần đầu tiên hắn không giữ nổi bình tĩnh mà tự tay phá vỡ lớp mặt nạ băng hàn của mình!

     -Hu hu!

     Nàng dụi vào ngực hắn lia lịa làm mấy cái nút áo bung hết! Tình thế này dù nàng còn nhỏ cũng không tránh được mà kích thích hắn!

     -Dừng!

     Hắn ôm lấy nàng, tay luồn vào mái tóc đen nhánh.

     -Bánh Bao nói vậy mà anh giận là sao?

     Giọng nàng như nũng nịu có ý hờn trách, nàng khóc thì rất to nhưng khi nói lại nhỏ xíu. Hắn bằng mọi cách phải gỡ cho bằng được cục keo trên người!

     -Được rồi, được rồi, tôi không giận, buông ra đi!

     -Không buông, không buông!

     -Tôi nói là không giận!

     -Anh nói dối! Bánh Bao bị lừa một lần rồi!

     -Tôi lừa em?

     -Thì lúc Banh Bao hỏi đó!

     -Hỏi gì?

     -Hỏi anh có thương Bánh Bao không đó!

     -Tôi không thích con nít!

     -Vài năm nữa Bánh Bao đâu là con nít nữa đâu? Mà Bánh Bao lớn rồi mà!

     -Lớn? Năm nay cô bao nhiêu tuổi?

     Nàng nói làm hắn buồn cười thật, nàng mà lớn sao?

     -Mười ba, Bánh Bao mười ba!

     -Con nít!

     -Oa oa!

     Nàng kịch liệt bấu chặt hắn, dùng đầu đập vào người hắn, cơ thể mềm mại dán vào người.

     -Buông ra nhanh lên!

     Hắn ra lệnh đồng thời bắt đầu tập trung tư tưởng để dùng khả năng đặc biệt của mình: sai khiến người khác. Hắn có năng lực đặc biệt này từ lâu, cũng là do Quách nãi nãi giúp hắn. Hắn không nghĩ sẽ có ngày hắn áp dụng lên người của nhà họ Quách. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng lạ truyền đến mình, liền dùng một niệm duy nhất: Bánh bao, bánh bao, bánh bao! Hai người mỗi người một tư tưởng.

     -Hu hu! Anh ghét Bánh Bao lắm sao?

     -…

     Hắn truyền ý niệm đến não bộ của nàng. Ngay lập tức nàng nhận ra ý niệm đó nhưng mà căn bản là nàng không chịu ảnh hưởng. Nhưng mà năng lượng mà nàng tập trung lại bắt đầu phát huy tác dụng. Chiếc muỗng trên bàn bị ý niệm của nàng làm cho biến dạng. Hắn đồng thời nhận thấy, hai người cùng tương đương năng lượng khó mà điều khiển được.

     -Hức hức!

     Nàng khóc ấm ức. Nãi nãi nói nàng và hắn là một cặp trời sinh nhưng mà sao nàng không thấy giống như vậy.

     -Cô cũng biết?

     -Nãi nãi có nói mà! Hức hức, Bánh Bao làm gì sai? Chỉ là nấu cơm cho anh. Bánh Bao đâu cần gì khác, chỉ cần ăn no thôi mà anh cũng gắt nữa! Hức hức!

     -Tôi không thích ai uy hiếp tôi, càng không cần một đứa con nít không biết phải trái!

     -Bánh Bao có uy hiếp anh? Bánh Bao không là con nít! Bánh Bao bé chứ không phải là con nít! Bánh Bao biết phải trái, còn biết quay sau lưng nữa mà! Bánh Bao đâu có sai hướng bao giờ chứ!

     Trời! Hắn nói vậy mà nàng hiểu thành vậy!

     -Phải trái là biết đúng sai! Chẳng phải cô dọa về nhà để uy hiếp tôi sao? Nãi nãi của cô từng nói là chỉ cô mới chữa được nhưng không có nghĩa là tôi cần cô đâu!

     Nàng ngưng khóc, những ngón tay tròn bám vào lưng hắn.

     -Bánh Bao nói thật mà, anh không thích Bánh Bao thì Bánh Bao về nhà với nãi nãi! Bánh Bao không ghét anh, anh nói không thích Bánh Bao là anh ghét Bánh Bao, còn Bánh Bao không ghét anh là Bánh Bao thích anh mà! Cái gì anh không thích thì Bánh Bao không làm, anh không thích Bánh Bao ở đây thì Bánh Bao về chẳng phải anh sẽ thích sao?

     -Có thật là em sẽ không làm những gì tôi không thích không?

     Nàng gật gật, áp mặt vào ngực hắn.

     -Vậy buông tôi ra!

     Nàng liền thả tay rời khỏi người hắn. Thật là một tiểu yêu tinh cứng đầu nhưng mít ướt. Lời lẽ của nàng tuy không mạch lạc nhưng rất chân thành, lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được. Nàng ôm má xoay một vòng.

     “Đùng”. Nàng rớt cái bịch xuống giường! Mi Sa chạy đến cào cào vào tay cô chủ. Nàng bồng Mi Sa lên, chống tay đứng dậy.

     -Bánh Bao về nhé!

     -Cô làm sao về?

     -Bánh Bao đi bộ!

     -Đi bộ?

     Hắn cười, đi bộ? Nàng nghĩ là gần lắm sao?

     -Bánh Bao đi bộ được mà, ngày nào cũng đi hết á!

     Hắn ngồi dậy nhìn nàng đăm dăm.

     -Ngày nào cũng đi?

     -Thì đan dược ở chỗ nãi nãi mà, phải về nhà nãi nãi mới lấy được!

     -Sao cô không đem theo?

     -Đan dược không bảo quản được! Phải dùng ngay sau khi luyện xong, nếu quá một canh giờ sẽ hết tác dụng!

     Ra là nàng ngày nào cũng phải đi lấy, vậy mà mọi người đều không hay biết. Dưới dáng vẻ của một em bé ẩn chứa sức mạnh lớn lao chăng?

     -Đến đây!

     Nàng đến trước mặt hắn, hai mắt mở to.

     -Á!

     Lại nhéo nàng nữa, đau!

     -Đừng nhéo má Bánh Bao mà!

     -Tôi thích!

     -Hu hu!

     Nghe hắn nói thích nàng đành để yên. Hắn đặt nàng nằm trong lòng, vỗ nhẹ lên người nàng.

     -Nằm yên, tôi ngủ!

     Ôm nàng rất êm, da thịt mềm mại ấm áp nép vào người hắn, một cảm giác rất dễ chịu.

     -Vậy chừng nào anh dậy?

     -Làm gì?

     -Bánh Bao về!

     -Không được về, ở đây với tôi!

About Cửu Vĩ Thiên Hồ

U Cốc tịch mịch... hồ điệp tiêu diêu, một khắc trầm mặc, ta thực sự đang nghĩ đến điều gì? Đang nhớ đến ai?... Tự đáy lòng ta biết rõ, chỉ là... chỉ là ta cố tình không biết đó thôi!

Để lại chút gì cho cố nhân...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s